Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

 

"Nghe nói cậu kết hôn rồi?"

 

Người phụ nữ có khuôn mặt thanh tú, nở nụ cười, da trắng như ngọc, chỉ có đôi lông mày lá liễu và đôi môi đỏ nhạt là có màu.

 

Tôi nhớ ra rồi.

 

Là hoa khôi trường mà Phó An Thần thích hồi cấp ba.

 

Tên cô ta được rất nhiều bạn nam trong lớp viết lên bàn học.

 

Tên là Thẩm Hồi.

 

Có lẽ hai người họ đã từng hẹn hò.

 

Dù sao hồi cấp ba toàn là yêu đương bí mật, ai mà biết được.

 

Có lẽ họ vẫn luôn giữ liên lạc.

 

Chỉ là tôi không biết thôi.

 

Có lẽ Phó An Thần vì chịu tổn thương tình cảm từ Thẩm Hồi nên mới kết hôn chớp nhoáng với tôi.

 

Anh ấy muốn lợi dụng tôi để chọc tức Thẩm Hồi.

 

Tôi có được thể xác anh ấy nhưng không có được trái tim anh ấy.

 

Không đúng, tôi muốn ly hôn với Phó An Thần.

 

Phó An Thần ngoại tình trong hôn nhân, chẳng phải vừa hay sao.

 

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong đầu tôi đã diễn ra một vở kịch long trời lở đất.

 

Cảm xúc từ đáy lòng trào dâng như sương mù dày đặc.

 

Mũi tôi có chút cay xè.

 

"Đúng."

 

Giọng Phó An Thần không nghe ra cảm xúc.

 

"Sao không gọi cho tôi?"

 

Phó An Thần hừ lạnh một tiếng.

 

"Cô tung tin đồn hồi cấp ba tôi thích cô khắp nơi, gọi cô á? Tôi không uống trà xanh."

 

"Ghê tởm."

 

Phó An Thần nói xong thì từ từ uống một ngụm nước.

 

"Trong khi anh đánh bóng, thường xuyên quay đầu nhìn khán đài, chẳng lẽ không phải nhìn tôi sao? Các bạn nam khác trong lớp quấy rối tôi, là anh giúp tôi đuổi họ đi, đây còn không phải là thích sao? Anh còn cố ý nhờ thầy chia chúng ta vào cùng một nhóm sở thích..."

 

"Khi tôi đánh bóng mà quay đầu nhìn không phải cô, là…"

 

Phó An Thần nói rồi dừng lại, giơ bàn tay đeo nhẫn cưới lên.

 

"Thôi bỏ đi, cô giỏi tưởng tượng thật đấy, chó đi ngang qua chắc cũng thích cô, muốn làm tiểu tam à?"

 

"Anh, tôi..."

 

Thẩm Hồi nghẹn họng không nói nên lời.

 

"Không có việc gì thì đừng ngồi đây nữa, đây là chỗ của vợ tôi."

 

Hả?

 

Diễn biến của sự việc vượt ngoài dự đoán của tôi.

 

Phó An Thần chửi cũng ghê thật, Thẩm Hồi sắp khóc rồi.

 

Mặt Thẩm Hồi nghẹn đến đỏ bừng, vành mắt lập tức ửng đỏ.

 

Phó An Thần hoàn toàn không để ý đến cô ta mà cúi đầu bấm điện thoại mấy cái.

 

Tôi lén lút muốn tiến lại gần một chút, tiếng thông báo tin nhắn điện thoại trong tay đột ngột vang lên.

 

Không khí bỗng nhiên im lặng.

 

Phó An Thần quay đầu lại, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi còn đang nhớ lại xem Phó An Thần có còn bạn gái tin đồn nào khác không.

 

Tôi nhìn Phó An Thần vô cảm, lại nhìn Thẩm Hồi mặt đầy nước mắt.

 

Khá là xấu hổ.

 

Tôi lập tực nhìn điện thoại.

 

Tôi mở tin nhắn của Phó An Thần: Ở đâu?

 

Tôi nhanh chóng trả lời trước mặt anh ấy: Về rồi.

 

11

 

Buổi tối, Phó An Thần thật sự giữ lời không chạm vào tôi.

 

Không biết có phải tôi chọc anh ấy giận rồi không.

 

Anh ấy ngủ cách xa tôi, cũng may là giường lớn.

 

Tôi chỉ nhiều chuyện hỏi một câu thôi mà.

 

Sau khi Thẩm Hồi khóc chạy đi, tôi ngẩng đầu nhìn gương mặt nghiêng góc cạnh rõ ràng của Phó An Thần, vẫn là vẻ mặt lạnh lùng thường thấy.

 

Hay đây cũng là một phần của trò chơi?

 

Anh ấy nói lời giận dỗi, ngược đãi nữ chính.

 

Tôi cẩn thận thăm dò: "Anh thật sự chưa từng thích Thẩm Hồi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Phó An Thần liếc xéo tôi một cái.

 

Tôi rụt cổ lại, hạ thấp giọng nói: "Anh không thích Thẩm Hồi, chẳng lẽ là vì cô ta chỉ có cup A sao?"

 

Dựa theo một sở thích đen tối nào đó của Phó An Thần thì nghi ngờ của tôi rất hợp lý.

 

Mặt Phó An Thần đen như đáy nồi, vươn tay kéo má tôi thành hình kỳ quái.

 

Lần đầu tiên thấy anh ấy vừa tức giận vừa bất lực: "Anh thấy em chính là đồ ngốc."

 

Thì ra Phó An Thần cũng biết nói tục.

 

Tôi nằm trên giường mà lòng đầy ngứa ngáy.

 

Tôi muốn hóng chuyện.

 

Tôi trằn trọc mãi không ngủ được nên thở dài hai tiếng.

 

"Không làm thì không ngủ được sao?"

 

Phó An Thần không vui xoay người đối diện với tôi.

 

"Không, không phải."

 

Tôi không nhịn được mở miệng,

 

"Hồi cấp ba anh không thích Thẩm Hồi à? Đó là hoa khôi trường đấy."

 

"Khương Kỳ Nghiên, em muốn bị dạy dỗ thì cứ nói thẳng."

 

Tôi tự động tắt mic.

 

Thái độ hôm nay của Phó An Thần đối với Thẩm Hồi khiến tôi giật mình.

 

Tôi chưa bao giờ thấy Phó An Thần cay nghiệt như vậy.

 

Trước mặt tôi, Thẩm Hồi càng cảm thấy mất mặt, khóc lóc đến kéo tay Phó An Thần, bị Phó An Thần một tay hất ra.

 

Một tiếng "bộp” giòn tan.

 

Tôi nghe mà cũng thấy ê răng.

 

Xem ra bắt quả tang Phó An Thần ngoại tình trong hôn nhân, tạm thời không khả thi.

 

Tôi lại thở dài.

 

Phó An Thần liếc nhìn thời gian.

 

Đã hơn mười một giờ rồi.

 

"Không ngủ được?"

 

Phó An Thần giận rồi.

 

Tôi biết chắc chắn mình đã làm ồn đến anh ấy.

 

Chỉ là ngủ muộn một chút thôi mà.

 

Tôi không hỏi nữa, biết điều ôm chăn đứng dậy.

 

"Anh ngủ đi, em qua thư phòng ngủ."

 

Phó An Thần đặt phòng suite, thư phòng cũng có một chiếc giường nhỏ.

 

"Lại đây."

 

Giọng Phó An Thần trầm thấp, giọng điệu bỗng chuyển sang dụ dỗ.

 

Tôi vừa xỏ giày, ngây người đứng tại chỗ.

 

Phó An Thần dịch đến bên giường, chống tay ngồi dậy, tay vừa vươn ra ôm một cái, trong nháy mắt, tôi ngã vào lòng anh ấy.

 

Anh ấy từ từ cúi xuống, mạnh mẽ hít một hơi sâu vào cổ tôi, giống như hít mèo vậy.

 

Tôi giãy giụa, không kịp đề phòng mà bị anh ấy cắn một cái.

 

Phó An Thần vùi mặt vào xương quai xanh của tôi, hàng mi vừa mảnh vừa dài, nhẹ nhàng quét qua xương quai xanh.

 

"Mẹ vừa nhắn tin cho anh."

 

Hơi thở nóng rực phả lên da thịt tôi.

 

Tôi há miệng, khẽ nói: "Mẹ anh?"

 

"Mẹ vợ."

 

Không khí càng lúc càng nóng, Phó An Thần cố tình nói chuyện khiến ý thức tôi càng thêm mơ hồ.

 

Tôi nên lập tức từ chối.

 

Nhưng cơ thể lại không kịp phản ứng.

 

Phó An Thần quỳ giữa hai chân tôi, một tay nâng eo tôi lên, tay kia thăm dò xuống dưới.

 

"Mẹ giao cho anh một nhiệm vụ trong tuần trăng mật."

 

"Ừm, nhiệm vụ gì?"

 

Một đường cong tuyệt đẹp, chiếc váy ngủ trắng bị ném xuống sàn.

 

Bàn tay to lớn của Phó An Thần nắm chặt eo tôi: "Sinh em bé."

 

"Đợi đã…"

 

Tôi còn chưa dứt lời thì đã bị cơn sóng nhiệt cuốn đi.

 

Giữa hiệp, tôi muộn màng nhận ra rằng bản thân lại bị ăn sạch rồi.

 

Phó An Thần, đồ lừa đảo.