Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trẻ con tưởng không hiểu, nhưng thật ra chúng thấy hết.

Chúng nghe, chúng cảm, chúng nhớ – chỉ là không đủ từ ngữ để gọi tên nỗi đau.

 

 

---

 

Na, con gái của Minh, lên tám tuổi. Bé thông minh, hay tò mò, thích vẽ tranh bằng màu sáp. Bức vẽ gần nhất là hình một gia đình ba người dưới cây thông Noel. Nhưng bức đó bé đã xé.

 

Hôm đó, Minh ngủ quên trên ghế sofa, điện thoại rơi xuống sàn. Na thức dậy sớm, định vào phòng bố để ôm chào buổi sáng. Nhưng cô bé khựng lại.

 

Màn hình sáng. Một tin nhắn hiện ra:

 

> Hạ: “Đêm qua em vẫn nghe thấy anh trong giấc mơ.”

 

 

 

Na không hiểu hết, nhưng bé thấy cái tên Hạ hiện liên tục. Những dòng chữ ngắn, đôi khi là trái tim, đôi khi là ảnh chụp cận gương mặt quen quen – người phụ nữ từng đến đón bố mấy lần “vì công việc báo chí”.

 

Na lặng lẽ rút lui, bước về phòng mình, ngồi thụp xuống gối ôm, như thể mình vừa nghe lén một bí mật không nên biết.

 

Chiều hôm đó, bé không chạy đến ôm bố như mọi khi. Minh hỏi:

 

> “Na sao thế con?”

 

 

 

Bé không nói. Chỉ nhìn anh – ánh mắt không giận, không buồn. Chỉ là khác đi.

 

Và cái “khác đi” ấy là thứ khiến Minh cảm thấy đau hơn cả ngàn lời trách mắng.

 

 

---

 

Ở một căn hộ nhỏ hơn, cu Tí – con trai của Hạ, năm tuổi, vừa học thuộc bài hát “Mẹ yêu không nào?” Nó lẩm bẩm hát suốt trong lúc Hạ ngồi trước gương, trang điểm vội để đến tòa soạn.

 

> “Mẹ có đi gặp chú Minh không?” – Nó hỏi bất ngờ.

 

 

 

Hạ giật mình, cây son chệch khỏi viền môi.

 

> “Sao con hỏi vậy?”

 

 

 

> “Vì lúc mẹ nói chuyện với chú ấy, mẹ cười, rồi mẹ khóc. Con thấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

 

Hạ không nói gì. Chỉ cúi xuống xếp lại túi xách, tay run nhẹ. Thằng bé bước đến, trèo lên ghế, nhìn mẹ qua gương:

 

> “Mẹ buồn vì ai vậy?”

 

 

 

Một câu hỏi, đơn giản như chiếc kẹo, nhưng nặng như cả mùa đông vừa chạm vào tim cô.

Hạ không trả lời. Cô chỉ cúi xuống, ôm con thật chặt.

Và con trai cô – dù chưa hiểu – cũng ôm lại như thể muốn che chở mẹ khỏi điều gì đó rất lớn mà nó chưa thể gọi tên.

 

 

---

 

Tối đó, khi Minh đứng trước cửa phòng con gái để đọc truyện cho bé ngủ như thường lệ, Na chỉ nói:

 

> “Con đọc một mình được rồi.”

 

 

 

Và lần đầu tiên sau tám năm làm bố, Minh bị đóng cửa trước mặt mà không có lý do rõ ràng.

 

Anh quay lưng, lặng lẽ về phòng, và nhận ra sự im lặng đôi khi là bản án nặng nhất.

 

 

---

 

Hạ thì không còn viết nổi một chữ. Máy tính vẫn mở, trang giấy trắng. Đêm xuống, cô mở ngăn kéo, lôi ra chiếc vòng cổ con trai làm từ hạt nhựa, có chữ “MOM” bằng nhựa màu. Cô từng khóc vì cảm động khi nhận nó. Giờ, cô lại khóc – vì hổ thẹn.

 

> “Mẹ ơi, mẹ đừng buồn nữa. Mẹ có con mà.” – Tí nói, không nhìn lên, chỉ cầm tay mẹ và lắc nhẹ.

 

 

 

Câu nói ấy khiến Hạ muốn bỏ chạy thật xa, không phải khỏi con, mà khỏi chính mình – người mẹ đã từng mạnh mẽ, giờ đang gãy vụn vì một thứ tình yêu sai lầm.

 

 

---

 

Cả Minh và Hạ đều nghĩ rằng mình có thể giấu giếm, rằng trẻ con chưa đủ tuổi để hiểu.

Nhưng họ quên mất – đôi mắt trẻ con không biết nói dối.

Và khi người lớn bắt đầu run rẩy trước cái nhìn của một đứa trẻ, thì đó là lúc sự thật không cần vạch trần nữa.

 

Chính ánh mắt im lặng ấy, đã khiến họ phải đối mặt.

 

Không phải với vợ, không phải với xã hội –

Mà là với bản ngã cuối cùng của lương tâm mình.