Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không cần tiếng la hét. Không cần lời buộc tội. Một bí mật được chôn giấu kỹ đến đâu, nếu đủ dài, đủ sâu và đủ sắc, rồi cũng tự nó cắt xuyên qua mọi vỏ bọc. Thứ đầu tiên rách toạc không phải là lòng tin, mà là sự yên ổn bề ngoài của một mái nhà.
Minh trở về nhà vào một chiều muộn như mọi ngày. Áo sơ mi còn vương mùi nước hoa lạ, điện thoại im lặng trong túi áo, đôi mắt chập chờn vì những đêm thiếu ngủ và những giờ bên Hạ không tên gọi. Anh không ngờ, lần này, cửa nhà không mở ra với tiếng con gái ríu rít, mà là sự lặng im đến nặng nề. Trên bàn phòng khách là một chiếc điện thoại phụ anh giấu bấy lâu, được mở sẵn phần tin nhắn. Những dòng chữ thân mật, lời hứa hẹn vụng về, dấu vết của nhiều đêm không có mặt ở nhà. Không cần nói thêm gì nữa.
Vợ anh – người phụ nữ từng vì anh mà bỏ lỡ tuổi trẻ – đứng trong bóng tối của cầu thang. Gương mặt không giận, chỉ có một lớp mờ mịt của người đã chịu đựng quá nhiều mà giờ không còn nước mắt để trào ra. Cô không đánh ghen, không gào khóc, không hỏi Hạ là ai. Cô chỉ bước vào phòng, lặng lẽ gấp đồ cho con gái. Mỗi chiếc áo nhỏ gọn như một lần tự dặn mình rằng, mai sẽ sống khác.
Minh cố ngăn lại, giọng anh khàn đặc:
“Em làm gì vậy?”
Vợ anh không nhìn, chỉ đáp nhỏ:
“Đi đến nơi mà em không cần phải tự hỏi, đêm nay anh sẽ thuộc về ai.”
Con bé Na – mới tám tuổi – vẫn chưa hiểu chuyện. Nhưng nó đã thấy mẹ khóc những đêm bố vắng nhà, thấy mẹ âm thầm xoá nước mắt khi gấp quần áo, thấy mẹ buồn đến không thốt nên lời khi ngồi trước mâm cơm nguội lạnh. Lần này, nó không níu áo bố nữa. Nó đi theo mẹ, dù vẫn quay đầu lại một lần trước khi bước ra cửa. Nhìn bố. Không khóc. Nhưng ánh mắt đó, giống như hàng nghìn câu hỏi chưa thành lời.
Cửa đóng lại. Gió từ cửa sổ tràn vào. Lạnh.
Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố, Hạ về đến nhà. Chồng cô – người bạn từ thời đại học, người luôn nhẹ nhàng nhưng trầm lặng – ngồi trên ghế, trước mặt là bản in bài báo của cô: “Tình yêu giấu trong bóng tối”. Không phải ai cũng nhận ra giọng văn đó. Nhưng anh thì biết. Anh luôn là người đầu tiên đọc bài của vợ, kể cả khi cô không gửi anh bản thảo.
Trên đoạn giữa bài có một câu anh đã khoanh tròn bằng bút đỏ:
“Có những khoái cảm mà ta trả giá bằng chính sự yên ổn của những người thân yêu nhất.”
Hạ đứng yên, không chối. Không thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chồng cô không gào thét, không tra hỏi. Nhưng ánh mắt anh như buộc cô phải đối mặt với chính mình – không phải người phụ nữ tự do, quyến rũ, lý trí – mà là một kẻ phản bội, một kẻ đã khiến những bữa cơm gia đình trở thành bãi chiến trường âm thầm.
Anh bước đến, nhẹ nhàng như thể sợ làm gãy vỡ thêm điều gì đó. Rồi bàn tay anh vung lên – không quá mạnh, nhưng đủ để để lại một cái tát đọng lại không phải trên má, mà trong tâm trí. Tiếng vang ấy – không ai nghe được – nhưng với Hạ, nó là hồi chuông cuối cùng.
Anh không nói thêm gì nữa. Anh chỉ vào phòng, bế đứa con trai lên – nó vẫn còn mặc nguyên bộ đồ ngủ – rồi đi ra khỏi nhà. Không đóng cửa mạnh. Nhưng gió thốc vào từ hành lang làm căn nhà trống hoác như một cái hang đá bỏ hoang.
Hạ đứng giữa nhà, một mình. Mọi thứ cô từng cố giữ – hôn nhân, con cái, danh dự – giờ nằm lăn lóc dưới chân. Cô không biết đi đâu. Cũng không dám gọi Minh. Vì lúc này, họ đã không còn gì để tựa vào nhau. Mỗi người đã tự phá mái nhà của chính mình.
Đêm đó, họ gặp nhau ở một công viên quen. Trời nổi gió. Cây rì rào những âm thanh giống như xương người cọ vào nhau. Hạ ngồi xuống ghế đá đầu tiên, gương mặt không trang điểm, tóc rối, môi nứt nẻ vì lạnh và vì khóc quá nhiều. Minh đến sau, ngồi cách cô nửa mét. Không ai chạm vào ai. Họ nhìn vào khoảng tối giữa hai người – cái khoảng đã từng lấp bằng ham muốn và lời ngọt ngào, giờ chỉ còn là vực sâu của những gì không thể cứu rỗi.
“Em không còn nhà,” Hạ nói.
Minh gật. “Anh cũng vậy.”
Một lúc sau, Hạ khẽ hỏi:
“Anh có nghĩ... mình là người thứ ba không?”
Minh im lặng. Rồi anh trả lời, khàn giọng:
“Người thứ ba của quá nhiều người.”
Họ không chỉ chen vào hôn nhân của người khác. Họ chen vào tuổi thơ của con cái. Vào lòng tin của những người từng yêu mình nhất. Và cả vào chính cuộc sống của nhau – một cuộc đời mà mãi mãi không bao giờ có nổi một cái tên đàng hoàng.
Đêm đó không ai khóc. Nước mắt đã cạn rồi