Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm Noel, phố sáng rực đèn. Tiếng nhạc vang lên từ mọi quán cà phê, trung tâm thương mại, nhà thờ. Người người tay trong tay, trẻ con ôm gấu bông mới, mũ ông già tuyết chênh chếch trên đầu.
Nhưng ở hai căn nhà, cách nhau chỉ hơn mười cây số, có hai ánh đèn vẫn sáng đến khuya – không phải vì hạnh phúc, mà vì chờ đợi.
---
Hân dọn bàn ăn từ 6 giờ tối. Bàn nhỏ, chỉ ba người – cô, Minh và bé Na. Gà quay nóng hổi, rượu vang đỏ sóng sánh. Cô mặc chiếc váy đỏ anh từng tặng năm ngoái. Bé Na hí hửng đội mũ tuần lộc, vừa hát vừa chạy quanh bàn.
> “Mẹ ơi, bố đâu rồi?”
> “Bố sắp về.”
Mỗi mười phút, cô lại liếc điện thoại. Một tin nhắn, một cuộc gọi, bất cứ điều gì. Nhưng không có. Đến 7 giờ 30, cô gọi. Tín hiệu báo bận. Lần thứ hai, không bắt máy.
> “Chắc bố đang bận đường.” – Cô mỉm cười với con. Nhưng lòng bắt đầu rạn.
8 giờ. Bé Na gục ngủ trên ghế. Gà nguội. Rượu không ai uống.
Cô không khóc. Chỉ lặng lẽ dọn đi từng món ăn – như thể đang gói lại những điều không bao giờ đến.
Căn nhà trở nên lạnh đến lạ, dù máy sưởi vẫn chạy đều.
---
Ở phía bên kia thành phố, Hạ vừa về đến nhà, người ướt mưa, quà Giáng Sinh còn trên tay. Cô không kịp mua giấy gói. Vội vàng nhét món đồ chơi vào túi giấy siêu thị, viết tên con bằng bút dạ.
Bước vào nhà, con trai cô đang ngồi trước TV – mắt vẫn dán vào màn hình, nhưng từ lâu chẳng còn xem gì.
> “Mẹ đi đâu giờ này mới về?”
> “Mẹ bận họp tòa soạn.” – Cô nói dối, không giỏi như mọi lần.
> “Con đợi mẹ mở quà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
> “Mẹ xin lỗi.”
Cô quỳ xuống, ôm con vào lòng. Thằng bé ngồi yên, không khóc, nhưng lưng nó cứng ngắc như một tấm gỗ lạnh. Hạ nhận ra: con đã lớn hơn cô nghĩ, và biết nhiều hơn cô muốn.
---
Cùng một giờ, Minh đang một mình lái xe trên đường cao tốc vắng người. Anh không đến nhà Hạ như đã tính. Không về nhà như đã hứa. Anh chẳng biết mình đang đi đâu.
Radio phát bài “Silent Night” – đêm yên bình. Nhưng trong lòng Minh, tất cả đều vỡ nát.
Anh nhớ đến ánh mắt vợ, những cái nhìn gần đây dài hơn bình thường. Nhớ giọng con gái anh khi gọi điện bảo:
> “Bố về nhanh nha, con có quà cho bố.”
Anh nhớ cả ánh mắt Hạ chiều nay – khi anh nói sẽ ghé qua trễ. Cô không trách, chỉ nói:
> “Anh về nhà trước đi. Em cũng phải về.”
Minh bật cười – khô khốc. Họ đều gọi nơi đó là “nhà”, nhưng thật ra cả hai đều không còn thuộc về đâu cả.
---
Trời đổ mưa khi kim đồng hồ điểm 11 giờ đêm.
Minh dừng xe bên vệ đường, không gọi cho ai. Anh dựa đầu vào vô lăng, nước mắt âm thầm rơi. Anh nghĩ về bữa tiệc lẽ ra mình nên có mặt. Về bức ảnh gia đình treo trong phòng khách. Về ánh mắt mẹ anh, nếu bà còn sống để nhìn thấy con trai mình đang sống hai mặt.
Anh hiểu ra – tội lỗi không chỉ là những gì đã làm, mà là những gì đã bỏ lỡ: một bữa cơm gia đình, một cái ôm con trẻ, một ánh mắt chờ đợi.
---
Đêm Noel qua đi. Không tiếng chuông, không pháo sáng.
Chỉ có một người vợ ngủ gục trong nước mắt,
một đứa trẻ lặng lẽ ôm quà nhưng không mở,
và một người đàn ông gục đầu trên tay lái –
mỗi người cô đơn trong một mùa lễ dành cho tình yêu.
Và như một định mệnh, khi con người ta không còn cảm thấy ấm áp trong chính ngôi nhà mình, thì sự lạnh lẽo bên ngoài cũng chẳng còn đáng sợ.