Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh rời khỏi ngôi nhà anh từng gọi là “tổ ấm” vào một buổi chiều xám ngoét. Trời không mưa, nhưng gió hanh hao và ẩm thấp, như thể mùa đông đang ngấm ngầm len vào từng khe hở trong lòng. Không ai tiễn anh. Vợ đã thu dọn đồ đạc từ hôm trước, đem con gái đến nhà mẹ đẻ. Căn phòng khách vắng tanh, chỉ còn sót lại vài khung hình bị tháo khỏi tường, để lộ dấu đinh gỉ sét và khoảng tường phai màu. Trên sàn, một chiếc xe đồ chơi nhỏ của con gái lăn lóc – mảnh ký ức cuối cùng của đời sống cũ.

 

Minh mang theo một vali nhỏ, cái ba lô cũ kỹ, và vài thứ lặt vặt anh gom lại được trong đêm. Không đủ để làm thành một cuộc sống, chỉ vừa vặn cho một kẻ trốn chạy.

 

Phòng trọ mới nằm sâu trong hẻm. Căn gác lửng với trần thấp, tường mốc và giường đơn kê sát tường. Mỗi đêm, anh nằm nghe tiếng quạt trần kêu lạch cạch, tiếng người dưới tầng ho khan hay gây gổ. Ánh đèn vàng ố, chao chát, rọi lên vách tường đầy vết chân gián. Anh không bật ti vi, không mở nhạc, không gọi điện. Điện thoại anh để chế độ im lặng từ hôm đó, không ai gọi – kể cả Hạ.

 

 

---

 

Hạ thì không đi đâu cả. Cô ở lại căn hộ hai phòng ngủ, giờ chỉ còn một mình. Con trai sống cùng chồng – người đàn ông sau cơn phẫn nộ im lặng đã quyết định đem con đi, ít nhất là một thời gian. “Để thằng bé không phải nhìn thấy em nữa,” anh nói, trước khi quay lưng, mang theo ánh nhìn cạn sạch hy vọng. Từ ngày đó, Hạ ngủ trong phòng con, như thể hy vọng mùi sữa tắm và chiếc gối nhỏ con trai để lại có thể xoa dịu vết thương trong tim cô.

 

Nhưng không gì có thể lấp nổi khoảng trống đó. Không phải rượu. Không phải công việc. Không phải ký ức.

 

Và đặc biệt là không phải Minh.

 

 

---

 

Tin đồn lan nhanh như đám cháy trong gió mùa. Ở tòa soạn, người ta nhìn Hạ như thể cô là bóng ma, là nỗi xấu hổ. Những đồng nghiệp từng uống cà phê với cô giờ quay mặt đi khi chạm mặt. Có người thẳng thừng nhắn cho cô: “Cô tưởng viết mấy bài nhân văn là che giấu được nhân cách của mình à?”

 

Sếp của cô không đuổi việc, nhưng giao toàn những mục nhạt nhẽo, chẳng ai đọc. Cô ngồi lặng lẽ ở góc văn phòng, viết bản tin sự kiện, chỉnh lỗi ngữ pháp, cắm tai nghe không bật nhạc. Chỉ để không phải nghe những tiếng xì xào.

 

Minh thì khác. Công ty anh không giữ nổi hình ảnh “người đàn ông lý tưởng”. Một bản email nặc danh – ai đó gửi bản sao tin nhắn giữa anh và Hạ cho sếp trực tiếp. Trong buổi họp kín, người ta không nói gì nhiều. Chỉ có một câu: “Anh nên tạm nghỉ một thời gian.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh rút lui như một người bị kết án không cần xét xử. Những dự án anh ấp ủ bị đóng băng. Nhãn hàng huỷ hợp đồng. Một vài đồng nghiệp an ủi, nhưng sự ái ngại trong giọng nói họ khiến anh càng thấy mình thừa thãi.

 

Về mặt pháp lý, họ chưa mất gì. Nhưng về cảm xúc, họ đã là những kẻ trắng tay.

 

 

---

 

Minh không còn đọc sách nữa. Anh sợ những đoạn văn khiến mình xúc động. Một lần, anh thử đọc lại “Người xa lạ”, nhưng phải dừng lại ở trang 12 – vì câu “Tôi không cảm thấy gì cả” khiến anh muốn đập vỡ cửa kính. Anh thử đến phòng gym, đến quán cà phê, đến thư viện. Nhưng mỗi nơi đều là nơi anh từng có mặt cùng vợ con. Cảm giác bị bỏ rơi không nằm ở việc không ai gọi – mà là không còn ai muốn chia sẻ với mình bất kỳ khoảnh khắc nào.

 

Hạ thì lặng lẽ hơn. Cô bỏ viết báo, chỉ viết tay. Mỗi ngày một trang, đôi khi hai. Những dòng chữ không chủ đề, không người đọc, không văn phong. Nhưng là thứ duy nhất khiến cô không bật khóc khi thức dậy.

 

Một đêm, cô ngồi trên sàn bếp lạnh lẽo, ôm đầu gối, đọc lại tin nhắn cũ. Tin nhắn đầu tiên Minh từng gửi: “Bài viết sáng nay của em ám ảnh thật sự.” Cô gõ lại vào ô trò chuyện, nhưng không gửi. Rồi xóa đi.

 

Cả hai đều nghĩ đến nhau – nhưng đều không nhắn gì. Vì họ biết: nếu gặp lại, hoặc sẽ yêu nhau thêm một lần, hoặc sẽ ghét nhau mãi mãi.

 

Và họ chưa sẵn sàng cho cả hai.

 

 

---

 

Đêm Giáng sinh trôi qua. Rồi Tết. Rồi sinh nhật con. Rồi ngày giỗ cha Hạ. Mỗi dấu mốc đều không ai gọi ai. Cả hai đều đi qua bằng một loại cam chịu mệt mỏi: sống như thể đang chờ ngày bị xóa khỏi đời nhau.

 

Đến một lúc, Hạ chợt nhận ra: những người từng yêu nhau nồng nàn nhất, đôi khi lại là những người không thể chạm mặt nhau lần thứ hai. Không phải vì hận – mà vì quá nhiều thứ đã tan thành tro bụi.

 

Và tro thì không bao giờ trở thành hoa.