Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có những ranh giới không ai vạch ra, nhưng tất cả đều hiểu rằng nếu vượt qua, sẽ không có đường quay lại. Minh và Hạ đứng bên rìa của ranh giới ấy – chông chênh, mù mờ, và nghiêng về phía họ không nên bước tới.

 

Ban đầu chỉ là những tin nhắn vu vơ. Một cái "Chúc ngủ ngon" từ Minh lúc 11 giờ đêm. Một tấm ảnh ly cà phê kèm chú thích “Chiều nay nhớ em” từ Hạ. Không ai gọi tên mối quan hệ này, nhưng cả hai đều biết: nó không còn chỉ là bạn.

 

Minh làm trong ngành tư vấn quy hoạch, thường xuyên đi công trình. Vợ anh – Hân – làm giáo viên đại học, có thói quen về nhà trễ và hay bận họp. Cô hiền, chỉn chu và ít nói. Tổ ấm của họ như một bức tranh đẹp treo giữa phòng – yên bình, không bụi bặm, nhưng cũng lạnh và không ai dám chạm vào.

 

Còn Hạ – là một nhà báo với ánh mắt lúc nào cũng sáng, dáng người gầy gò và giọng nói trầm như mùa mưa cuối hạ. Cô sống một mình, hay viết đêm, ít chia sẻ với ai. Có lần Minh hỏi cô có người yêu chưa, Hạ chỉ nhún vai, cười mỉa:

"Tình yêu không ưu tiên cho người sống bằng câu chữ."

 

 

 

Những cuộc gặp gỡ bắt đầu dày hơn. Không chỉ là cà phê giữa giờ trưa, mà cả những lần đi công tác “tình cờ” trùng lịch. Một lần ở Hội An, một lần ở Buôn Ma Thuột. Không ai sắp xếp trước, nhưng khi nhìn thấy nhau giữa sân bay, cả hai đều biết mình đã mong điều đó.

 

Họ thuê hai phòng khác khách sạn, giữ một khoảng cách vừa đủ để không gây nghi ngờ. Nhưng ban đêm, Minh bước sang phòng Hạ, gõ cửa khẽ. Cô mở, không hỏi gì. Chỉ kéo tay anh vào, như thể cả hai đã thống nhất điều này từ trước khi rời nhà.

 

Sau một đêm ở bên nhau, Hạ nằm nghiêng nhìn trần nhà, thì thầm:

 

> “Em thấy mình sai lắm.”

Minh im lặng rất lâu, rồi khẽ đáp: “Anh biết. Nhưng khi không ở bên em, anh càng thấy sai hơn.”

 

 

 

Dần dần, họ nghiện sự có mặt của nhau như nghiện một cơn gió mát giữa mùa oi ả. Mỗi tin nhắn trở thành một loại thuốc. Mỗi ánh nhìn ngắn ngủi ở hành lang cơ quan là một lần tim đập lỡ nhịp. Nhưng giữa niềm vui vụng trộm ấy là một tầng đá mỏng dễ nứt vỡ – mà cả hai đều biết.

 

Minh vẫn về nhà đúng giờ, vẫn ăn cơm cùng vợ vào cuối tuần, vẫn trò chuyện nhẹ nhàng. Hân không nghi ngờ gì. Cô tin chồng mình, vì chưa từng có lý do để không tin. Hân sống trong thế giới của niềm tin – còn Minh thì đang sống trong vùng xám giữa yêu và phản bội.

 

Anh giấu điện thoại cẩn thận hơn, nhưng không xóa tin nhắn. Không phải vì bất cẩn – mà là vì một phần trong anh muốn giữ chúng lại, như giữ lại một phần đời đang sống sót ngoài vai diễn hằng ngày.

 

 

 

Hạ, ngược lại, bắt đầu rối loạn. Những bài báo vốn khiến cô tự hào, giờ trở nên nặng nề. Cô ngồi trước laptop hàng giờ, gõ rồi xóa. Đầu óc cô chia làm hai: nửa viết câu chữ, nửa nghĩ xem giờ này Minh đang làm gì, có nghĩ về cô không.

 

Trong một buổi họp tòa soạn, trưởng ban xã hội hỏi:

 

> “Bài viết về khu trọ ven sông sao chưa thấy chị gửi?”

Hạ nhìn xuống tài liệu, nói nhỏ:

“Chị đang chỉnh lại mấy đoạn cuối.”

 

Thật ra, cô chưa viết gì cả. Mọi cuộc sống xung quanh dường như bị làm mờ, chỉ còn Minh là rõ nét – như một đoạn phim cô cứ xem lại mãi trong đầu.

 

Có lần Minh đề nghị:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

> “Hay là mình tạm ngừng một thời gian?”

Hạ ngước nhìn anh, mắt đỏ hoe:

“Vì em làm anh thấy tội lỗi à?”

Anh lắc đầu: “Không. Vì em làm anh không còn thấy mình là chính mình.”

 

Câu trả lời khiến Hạ đau, nhưng cô hiểu. Họ không ghét nhau – họ ghét việc phải giấu nhau.

 

 

 

Một buổi chiều thứ sáu, Hạ nhắn tin:

 

> “Em cần gặp anh. Không phải để yêu. Chỉ để im lặng một chút thôi.”

 

Minh bỏ lại đống hồ sơ đang dở, lái xe qua quán quen. Cô đã ngồi đó, mặc áo sơ mi xanh lơ, tóc buộc cao, tay cầm cốc trà không đá. Khi anh đến, cô không nói gì. Chỉ đưa tay ra, và anh nắm lấy – như một sự đầu hàng nhẹ nhàng trước điều cả hai đều không hiểu rõ.

 

Sau lần đó, họ hẹn nhau ít hơn, nhưng tin nhắn vẫn đều đặn. Không ai nhắc đến tương lai, cũng không nói về kết thúc. Họ sống trong hiện tại, biết rõ từng phút giây ấy là sai, nhưng vẫn chọn ở lại.

 

 

 

Một ngày mưa đổ ào ạt, Hạ đứng trước cửa nhà, không bật ô, gọi điện cho Minh:

 

> “Anh có thể đến không?”

Minh ngập ngừng: “Anh đang ăn tối với vợ.”

“Không sao. Em chỉ hỏi vậy thôi.”

 

Cô tắt máy trước khi nghe thêm gì. Trong cơn mưa ấy, cô cười. Một nụ cười run rẩy – như người vừa tự xát muối vào vết thương chưa lành.

 

Cô hiểu rồi: cô không cần Minh xuất hiện, cô chỉ cần anh muốn xuất hiện. Nhưng trong giây phút đó, cô biết mình chỉ là “cái sau cùng” trong một chuỗi những ưu tiên đã sắp xếp.

 

 

 

Không lâu sau, cô gửi cho anh một tin nhắn ngắn:

 

> “Nếu một ngày em biến mất, anh sẽ thấy nhẹ lòng hơn, đúng không?”

 

Minh không trả lời ngay. Anh để tin nhắn đó nằm yên cả đêm, rồi sáng hôm sau mới nhắn lại:

 

> “Anh sẽ thấy trống, nhưng có lẽ... cũng nhẹ hơn thật.”

 

Hạ đọc tin nhắn ấy khi đang đứng giữa ngã tư, đèn đỏ. Cô nhắm mắt, thở dài, rồi xóa toàn bộ lịch sử trò chuyện. Không phải vì giận. Mà vì cô biết: mình đang bước qua ranh giới cuối cùng – ranh giới của việc lựa chọn chính mình.