Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ không nhớ lần đầu tiên họ l.à.m t.ì.n.h trong xe là khi nào. Chỉ nhớ lúc ấy, ngoài trời mưa rất to, ghế xe hạ xuống gần sát sàn, và bàn tay anh run khi chạm vào lưng cô. Không có âm nhạc. Không có lời yêu. Chỉ có hơi thở gấp và sự thèm khát như thể cả hai đang chìm trong một cơn sốt không thuốc hạ.

 

Từ hôm đó, những lần sau đến tự nhiên như việc thở. Một chỗ đỗ xe vắng trong tầng hầm chung cư cũ. Một khách sạn nhỏ gần sân bay. Một phòng làm việc anh mượn tạm trong công trình tỉnh xa. Mỗi lần gặp nhau, ánh mắt anh đều đầy đói khát. Còn cô – lúc thì run rẩy, lúc thì kiêu hãnh – như thể cả hai đang thử thách nhau xem ai cần ai hơn.

 

Nhưng rồi, khi mọi thứ kết thúc, là khoảng lặng dài đến nghẹt thở.

 

Minh thường nằm quay mặt vào tường, im lặng rất lâu, rồi thở dài:

 

> “Mình không nên tiếp tục như thế này…”

 

 

 

Hạ kéo chăn lên, che ngực, giọng nhỏ như tiếng gió luồn qua kẽ cửa:

 

> “Vậy thì dừng lại đi.”

 

 

 

Nhưng không ai đứng dậy. Không ai rời đi. Họ nằm đó, để thời gian rỉ m.á.u từng giây một.

 

 

---

 

Mỗi lần rời xa, là một lần cả hai trở về với vai diễn quen thuộc – Minh lại là người chồng mẫu mực, còn Hạ lại là cô nhà báo nghiêm túc và lạnh lùng. Nhưng dường như, cứ mỗi lần rút khỏi vòng tay nhau, là một lần linh hồn họ gãy thêm một đoạn. Có thể ai ngoài cuộc sẽ gọi họ là phản bội. Nhưng bên trong, họ giống như những người đi lạc trong sa mạc cảm xúc – chỉ biết tìm nhau để uống tạm một ngụm nước, dù biết đó là ảo ảnh.

 

Họ không hứa hẹn gì, không nói đến tương lai. Nhưng luôn tìm về nhau như thể được lập trình. Mỗi lần gặp lại là một vòng lặp: say đắm rồi hối hận rồi lại khao khát. Họ nếm mật ngọt rồi cắn vào trái tim mình.

 

Có lần, khi vừa rời khỏi một khách sạn, Hạ bật cười – không vui, không buồn, chỉ là mỏi mệt:

 

> “Có khi nào mình nghiện nhau không phải vì yêu, mà vì cả hai đều rỗng?”

 

 

 

Minh không trả lời. Chỉ siết chặt vô lăng, lái xe ra khỏi hẻm nhỏ mà không bật đèn. Trời đã tối, như chính họ.

 

 

---

 

Có một buổi trưa nắng như đổ lửa, Hạ ngồi một mình trong quán cà phê nhỏ, nhìn điện thoại. Tin nhắn cuối cùng từ Minh là: “Anh đang kẹt việc, chắc không qua được.”

 

Cô gật đầu một mình, như thể đang gật với ai đó thực sự hiện diện. Rồi mở túi lấy son môi, tô thật đậm – màu đỏ rực như m.á.u – rồi cười. Từ lúc nào, mỗi lần anh bận, mỗi lần anh không đến, cô đều thấy bản thân như một món đồ bị bỏ quên trong kho. Cô ghét cảm giác ấy. Nhưng vẫn đợi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô biết – họ chẳng thuộc về nhau. Nhưng cả hai cũng chẳng còn thuộc về ai khác.

 

 

---

 

Rồi cũng có những đêm, Minh nằm bên vợ – Hân ngủ ngoan, tóc còn thơm mùi dầu gội – mà đầu anh đầy hình bóng Hạ. Anh thấy tội lỗi. Rồi thấy bất lực. Sau đó là giận chính mình.

 

> “Nếu hôm đó không gặp cô ấy...”

 

 

 

Một câu bắt đầu bằng nếu luôn là dấu hiệu rằng mọi chuyện đã đi quá xa.

 

Vài lần, anh định viết thư tay, thú nhận tất cả. Nhưng rồi lại xé đi. Anh sợ. Không phải sợ mất vợ – mà sợ mất luôn hình ảnh người đàn ông đúng mực mà anh đã mất bao năm để dựng lên. Tình cảm với Hạ – anh gọi nó là "không kiểm soát được", nhưng thật ra là anh không muốn kiểm soát.

 

 

---

 

Một chiều mưa cuối tháng, Hạ nói:

 

> “Em đang mệt. Mình đừng gặp nữa.”

 

 

 

Minh im lặng một lúc lâu:

 

> “Ừ.”

 

 

 

Đó là lần đầu tiên họ chia tay mà không khóc, không níu kéo. Nhưng ba ngày sau, Minh nhắn lại:

 

> “Chỉ cần nhìn thấy em thôi, không cần gì khác.”

Và Hạ đến.

 

 

 

 

---

 

Mỗi lần họ thử rời xa, là một lần gãy. Nhưng không bao giờ gãy hẳn. Chỉ là những vết nứt nhỏ, không ai chữa, và để đó – đến khi chính chúng phá vỡ mọi thứ.

 

Không ai biết mối quan hệ này sẽ đi tới đâu. Nhưng họ đều biết: nếu còn gặp lại, một lần nữa thôi… thì tất cả những gì từng nứt, sẽ vỡ.