Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc laptop bật sáng giữa căn phòng tối. Màn hình nhấp nháy một tiêu đề chưa hoàn chỉnh:

“Chúng ta ngủ với ai – và trái tim chúng ta thực sự ngủ ở đâu?”

 

Hạ nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy suốt năm phút. Tay cô đặt lên bàn phím nhưng không gõ. Có thứ gì đó mắc nghẹn giữa cổ họng và n.g.ự.c – không phải nước mắt, không phải tiếng thở dài, mà là một tiếng nói quen thuộc mà cô từng cố dập tắt: Giọng nói của tội lỗi.

 

 

---

 

Hôm đó, Hạ nhận nhiệm vụ viết bài cho chuyên mục "Tình yêu và sự phản bội" của tạp chí. Trưởng phòng giao cô đề tài như một sự tin tưởng tuyệt đối:

 

> “Chị nghĩ em đủ bản lĩnh và tỉnh táo để viết một thứ gì không lên án mà cũng không bao biện. Một bài khiến người đọc thấy mình ở trong đó, rồi phải nghĩ.”

 

 

 

Cô cười nhẹ. Ai mà không thấy mình trong đó, nếu người viết chính là một kẻ trong cuộc?

 

Bài báo ấy, Hạ không viết như nhà báo – cô viết như một kẻ đã đi lạc khỏi trái tim mình. Không tên. Không nhân vật cụ thể. Chỉ là dòng tự sự ẩn sau những giả định:

 

> “Ngoại tình không bắt đầu bằng cái nắm tay. Nó bắt đầu bằng cái nhìn dài hơn cần thiết, câu hỏi quan tâm không cần lý do, một lần lỡ chạm môi rồi nói 'xin lỗi' mà cả hai đều không hề hối hận…”

 

 

 

> “Người ta cứ tưởng sau mỗi lần lên giường với nhau, là một lần yêu thêm. Nhưng sự thật là, chúng ta ngủ với nhau và tỉnh dậy với tội lỗi.”

 

 

 

> “Có những đêm, cơ thể nằm cạnh nhau, nhưng tâm trí thì rời rạc như hai lục địa. Chúng ta chạm nhau, va vào nhau, chìm vào nhau – nhưng chưa bao giờ thực sự ở lại trong nhau.”

 

 

 

Cô viết đến gần sáng. Khi nhấn nút gửi bản thảo, lòng nhẹ đi một chút, nhưng mắt nặng trĩu. Như thể vừa trút ra một khối u đã mang trong n.g.ự.c quá lâu.

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

---

 

Bài báo được đăng lên số đặc biệt của tháng. Nó gây tiếng vang – chia sẻ rầm rộ trên mạng xã hội. Ai cũng nghĩ đó là tác phẩm của một cây bút đầy thấu cảm. Không ai biết đó là lời thú nhận của một người vừa bước khỏi phòng khách sạn hôm qua, với mùi mồ hôi đàn ông vẫn còn vương trên áo ngực.

 

Minh cũng đọc bài viết ấy.

 

Anh đọc khi đang ngồi một mình trong phòng họp trống, sau một cuộc họp mệt mỏi. Lướt qua tiêu đề, anh chỉ định đọc cho biết. Nhưng đến đoạn giữa, tim anh như bị bóp nghẹt.

 

Anh thấy chính họ – thấy bàn tay mình đã run như thế nào khi lần đầu đặt lên làn da Hạ. Thấy đôi mắt cô khi thầm thì: “Em biết sai, nhưng em vẫn muốn.”

Anh thấy chính mình trong câu:

 

> “Người đàn ông ngoại tình thường tin rằng mình còn yêu vợ, nhưng thật ra chỉ đang cố giữ lại cái phần lương tâm cuối cùng chưa sụp đổ.”

 

 

 

Đến dòng cuối cùng, nước mắt Minh rơi. Không ồn ào. Không kịch tính. Chỉ là một dòng chảy âm thầm như sông ngầm vỡ đá.

 

 

---

 

Tối hôm đó, Minh không đến gặp Hạ như lịch hẹn. Anh tắt điện thoại. Ở nhà, anh ôm vợ – lần đầu tiên sau nhiều tuần – như thể đang tìm lại một phiên bản bản thân đã mất. Nhưng ôm rồi, lại thấy trái tim mình vẫn lạc ở nơi khác.

 

Còn Hạ, ngồi trước quán cà phê quen, nhìn dòng người qua lại. Không tin Minh sẽ đọc bài. Nhưng vẫn kiểm tra điện thoại mười phút một lần. Không tin mình mong anh phản hồi, nhưng vẫn thấy hụt khi màn hình im lìm.

 

Cô bật cười một mình – tiếng cười khô khốc như tường gạch vỡ.

 

Cô biết họ đang bắt đầu nghe được giọng nói của tội lỗi. Không còn trốn được nữa. Những lần va chạm thể xác giờ đây không còn đem đến giấc ngủ. Chỉ còn dư vị cắn rứt kéo dài qua từng đêm.

 

 

---

 

Cuối chương, cô viết một dòng trong nhật ký – chưa từng viết trước đây:

 

> “Nếu một ngày em biến mất, đừng tìm em. Có thể khi đó, em đang học cách yêu lại chính mình.”