Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tôi đây không phải đang trong kế hoạch sao, ở xứ người, luôn có vài điều phải lo lắng chứ." Tần Hàm Vũ lại hắc hắc cười hai tiếng để tự giải vây, "Nhưng cậu thì khác, địa bàn của cậu đâu cần mấy thứ này chứ? Giống như hoàng đế vậy, hoàng đế muốn g.i.ế.c ai, chẳng phải chỉ là một câu nói thôi sao?"

"Bách Nhiên thì không thể sao?"

Tần Hàm Vũ vừa định hỏi tại sao, bỗng nhiên liền hiểu ra nguyên nhân, "Vì những việc cậu ta đang làm bây giờ đều là vì chuyện hồi nhỏ sao?"

Lục Chí Đình không nói gì, nhưng cũng coi như đã ngầm thừa nhận lời anh ta. Quả thật, dù là người tài giỏi hơn Bách Nhiên, anh chỉ cần động ngón tay cũng có thể khiến người đó không thể ở lại thành phố A. Anh tốn nhiều công sức với Bách Nhiên như vậy thật sự là vì chuyện hồi nhỏ anh cảm thấy có chút day dứt với Bách Nhiên, dù lúc đó anh cũng chẳng biết gì, nhưng đúng là mọi chuyện đều do anh mà ra.

Sau khi được cứu về, dù vợ chồng Lục Quốc Trung đã hy sinh tuổi thơ của anh để trả thù những kẻ đó, nhưng đối với sự tổn hại của Bách Nhiên, những chuyện đó chỉ là vô nghĩa. Điều này vốn dĩ không liên quan đến cậu ta, nhưng cuối cùng chỉ có một mình cậu ta phải gánh chịu.

"Được rồi, vậy thì tôi hiểu rồi." Tần Hàm Vũ bên kia khẽ thở dài nói, "Vậy nếu đã như vậy thì cậu cứ làm theo kế hoạch của mình đi, tôi không can thiệp, đây là chuyện riêng tư giữa hai người, nhưng nếu có gì tôi có thể giúp được, nhất định phải báo cho tôi biết ngay lập tức."

"Cậu không đến tôi trói cũng sẽ trói cậu tới."

"Tôi biết ngay cậu sẽ nói thế mà, cái tên đàn ông vô tình này!" Tần Hàm Vũ bên kia gào lên.

"Không hoàn toàn." Lục Chí Đình nói, "Tôi và vợ tôi là tình yêu."

"Cậu còn khoe ân ái!! Quá đáng! Tôi bây giờ phải về nước và…"

Lục Chí Đình khẽ cười cúp điện thoại, tiếp tục xử lý tài liệu trên tay.

Vì đã gọi điện thoại với Tần Hàm Vũ quá lâu, nên khi Lục Chí Đình xử lý xong thì muộn hơn bình thường một tiếng. Đẩy cửa phòng ngủ ra, vốn tưởng Khương Điềm đã ngủ rồi, không ngờ cô lại đang làm đồ thủ công ở đó.

"Sao còn chưa ngủ?"

Khương Điềm dừng lại, quay đầu nhìn Lục Chí Đình, "Anh bận xong rồi à?"

"Ừm." Lục Chí Đình gật đầu đi về phía Khương Điềm, "Muộn thế này rồi mà còn chưa ngủ đang làm gì thế? Tôi còn tưởng em sẽ ngủ sớm, trước đó không phải còn bảo em đi tắm mà em còn mệt đến không muốn tắm sao, bây giờ lại đang làm gì thế này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khương Điềm chỉ vào một miếng vải vuông màu đỏ nhỏ trên tay, "Tấm bùa bình an lần trước xin về em cứ quên không khâu cho anh, vừa nãy mới nhớ ra, nên nghĩ bụng khâu xong nhanh để anh đeo vào người, nhưng không ngờ lại khó làm đến vậy."

Lục Chí Đình đi đến bên Khương Điềm, nhìn miếng vải vuông nhỏ trong tay Khương Điềm, "Đây là cái em khâu sao?"

“Hồi nhỏ em thấy mẹ em may vá khéo lắm, sao đến lượt em thì khó thế không biết.” Khương Điềm khẽ cười, ngón tay quấn đầy băng cá nhân.

Lục Chí Đình lập tức nắm lấy tay Khương Điềm: “Cái này mới làm à?”

Khương Điềm khẽ rụt ngón tay lại: “Có gì to tát đâu anh. Trước đây em chưa từng làm mấy chuyện này bao giờ, nhà em tuy nghèo nhưng cũng không đến nỗi không có quần áo mặc, nên em chưa từng đụng vào. Tay còn non quá, thành ra mới vô ý bị thương.”

“Đồ ngốc.”

Lục Chí Đình đặt mảnh vải nhỏ trong tay Khương Điềm sang một bên: “Đừng may nữa, ngủ đi. Mai để dì Trương may cho hoặc là mình mua cái mới là được rồi. Em tốn công làm chi cho xấu, thôi đừng động tay nữa.”

Cứ tưởng là Lục Chí Đình quan tâm mình, Khương Điềm còn vui mừng một chút, không ngờ theo sau lại là lời chế nhạo của anh, Khương Điềm bất mãn bĩu môi: “Xấu thì xấu, vậy em không may cho anh nữa, em may cho em.”

“Cũng không được.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Có phải may cho anh đâu, anh khó chịu cái gì!” Khương Điềm tức tối nhìn mảnh vải nhỏ trong tay.

“Anh sợ đến lúc nhìn thấy lại phát tởm.” Lục Chí Đình ngừng lại rồi nói.

“Không cần anh xen vào!” Cứ tưởng Lục Chí Đình sẽ an ủi vài câu, ai ngờ buột miệng lại là những lời như thế, Khương Điềm đẩy Lục Chí Đình một cái: “Anh đi làm việc của anh đi, đừng làm phiền em!”

Lục Chí Đình cưng chiều nhìn Khương Điềm khẽ cười, từ phía sau vòng tay ôm lấy cô, đặt đồ vật trên tay cô lên bàn rồi tắt đèn: “Vậy anh sẽ làm việc của anh đây.”

Vừa chìm vào bóng tối, mắt Khương Điềm còn chưa thích ứng, không nhìn thấy gì, cô cứ thế mò mẫm, tay lại dán băng cá nhân, hoàn toàn không biết mình chạm vào cái gì, mãi đến khi ngón tay bị Lục Chí Đình ngậm vào miệng cô mới phản ứng lại.

“Anh làm gì đấy Lục Chí Đình?”

“Không phải em khiêu khích anh trước sao?”