Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hút hết nửa điếu thuốc trên tay, Bạch Nhiên dập tắt t.h.u.ố.c lá rồi nằm trên giường nhìn trần nhà, nghĩ đến ánh mắt Khương Điềm nhìn mình hôm nay, trong lòng lại dâng lên một nỗi bực bội, vốn định hút thêm một điếu nữa, có lẽ do thuốc chưa tắt hẳn, khói thuốc sộc vào mũi, đột nhiên bắt đầu ho không ngừng, Bạch Nhiên vừa ho vừa đi đến tủ lạnh lấy một chai nước uống cạn mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Tùy tiện ném chai nước trên tay sang một bên, Bạch Nhiên lấy điện thoại ra lướt lướt, gọi cho Tô Bội: “Alo, cô qua đây bây giờ.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lúc này đã là buổi tối, vì chuyện công ty mấy hôm trước, Tô Bội đã liên tục thức đêm tăng ca mấy ngày liền, phấn nền đắt tiền đến mấy cũng không che được quầng thâm dưới mắt.
Nhận được điện thoại của Bạch Nhiên, Tô Bội không nghĩ ngợi gì liền đồng ý, từ lần trước Bạch Nhiên bỏ cô lại ven đường thì không tìm cô nữa, cô cũng vì quá bận nên không đi tìm Bạch Nhiên, tuy Bạch Nhiên không nói lý do gọi cô đến, nhưng chỉ cần gọi điện cho cô, nghĩa là Bạch Nhiên vẫn cần cô, cúp điện thoại Tô Bội bắt đầu trang điểm lại.
Vì bằng lái xe bị tước, với lại tài xế đều là nhà họ Tô mời, không thể để người nhà biết cô và Bạch Nhiên vẫn liên lạc với nhau, Tô Bội đã bắt taxi đi, khi đến nơi đã là bảy tám giờ tối.
Tô Bội nhấn chuông cửa, rất lâu không có ai ra mở cửa, cô lại nhấn liên tục mấy lần nữa, vẫn không có ai ra mở, Bạch Nhiên vẫn luôn sống một mình, không thuê người giúp việc và quản gia, Tô Bội sợ Bạch Nhiên có chuyện gì, liền vội vàng lấy điện thoại gọi cho Bạch Nhiên.
Đợi rất lâu cuối cùng cũng kết nối được: “Alo? Ai đấy?”
“Là em, A Nhiên, không phải anh gọi em đến sao?” Tô Bội nói.
“Vậy cô đến rồi thì vào đi chứ! Còn gọi điện cho tôi làm gì?” Bạch Nhiên mất kiên nhẫn nói, hắn vừa mới ngủ được một lát.
Nghe ra sự mất kiên nhẫn trong giọng nói của Bạch Nhiên, Tô Bội vội vàng nói: “Em, em không có chìa khóa, mật khẩu em cũng không biết.”
“Ồ, cô đợi một lát.” Bạch Nhiên định đứng dậy, chân giả bị ga trải giường kéo vướng vào, tặc lưỡi một tiếng nói: “Mật khẩu là 0437, cô vào đi.”
Tô Bội nhập mật khẩu rồi đi vào.
Bạch Nhiên vẫn đang gỡ cái bộ phận bị tua rua ga trải giường làm vướng, nghe thấy tiếng động ở cửa, ngẩng đầu nhìn thấy Tô Bội: “Đến rồi à? Giúp tôi cái này, nó bị vướng rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tô Bội bước tới, nhẹ nhàng kéo ga trải giường ra, Tô Bội thấy Bạch Nhiên cố tình đổi một chiếc váy dài, lúc này cúi người xuống, từ góc nhìn của Bạch Nhiên có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Bạch Nhiên lúc này vốn đang bực bội muốn tìm thứ gì đó để xả, mắt không chớp nhìn chằm chằm Tô Bội.
Tô Bội giúp Bạch Nhiên gỡ ga trải giường bị vướng trên chân ra xong, cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Bạch Nhiên, ngượng ngùng ngẩng đầu lên: “Sao vậy A Nhiên? Mặt em có dính gì sao?”
“Gần đây cô thường xuyên thức đêm à?” Nhìn chằm chằm vào mặt Tô Bội một lúc lâu, quầng thâm mắt dày đặc đương nhiên không thể thoát khỏi mắt Bạch Nhiên.
“Vâng, vì chuyện công ty liên tục bận mấy ngày liền không kịp nghỉ ngơi.” Tô Bội che mặt mình: “Khó coi lắm sao?”
“Cũng không hẳn.” Bạch Nhiên cười một tiếng nói: “Nếu trước đây vẫn luôn không kịp nghỉ ngơi, vậy bây giờ, phải nghỉ ngơi cho thật tốt rồi.”
Tô Bội lập tức hiểu ý, đỏ mặt gật đầu.
Biệt thự của Bạch Nhiên khá hẻo lánh, Tô Bội phải đi bộ nửa tiếng mới đến được nơi có giao thông thuận tiện, cúi đầu nhìn xuống, cô vẫn đang đi dép lê mang từ nhà Bạch Nhiên, tóc cũng chưa chải, mặt cũng chưa trang điểm, đứng bên đường chờ xe, y hệt như thể bị bạn trai cãi nhau đuổi ra khỏi nhà.
Tô Bội vuốt tóc, buộc thành đuôi ngựa, trông đỡ thảm hại hơn, vừa lúc có một chiếc taxi tới, Tô Bội chặn lại lên xe và đi về phía nhà họ Tô.
Về đến nhà, Tô Bội thu dọn một chút chuẩn bị đi công ty, mặc dù rất muốn trả thù Khương Điềm, nhưng bây giờ không có bất kỳ manh mối nào, càng không thể lộ liễu quá rõ ràng, những rắc rối do Lục Chí Đình gây ra trước đó còn chưa xử lý xong, chuyện này còn phải tính toán đường dài.
Đến công ty, Tô Bội bận rộn nhanh chóng gạt bỏ những chuyện không vui trước đó, chăm chú làm việc.
Vì chuyện sắp xếp Lý Thiên Hạc đến trước đó, Tô Trường Hồng gần đây đã đỡ bận hơn rất nhiều, số người điều tra cô đã giảm đi hơn một nửa, cô có thể dành thời gian để điều tra nguồn gốc chiếc hộp và manh mối để giải mã nó.
Mấy năm sống ở nước ngoài đã tích lũy cho cô một lượng lớn mối quan hệ, mặc dù phần lớn là thông qua Lý Thiên Hạc quen biết được, nhưng chỉ cần tiền đủ, họ vẫn rất sẵn lòng giúp cô.
Tô Trường Hồng bây giờ đang suy nghĩ có nên nói những thông tin cô biết cho nhà họ Tô hay không, nếu nói ra, nếu chiếc hộp rơi vào tay cô, cô sẽ mất đi hơn một nửa lợi ích, nếu không nói ra, chỉ dựa vào một mình cô thì thật sự rất khó đối phó với những người bên ngoài kia.