7
Ngày hôm sau, lúc ta đi thỉnh an Hoàng hậu, phải cố gắng gượng chống đôi chân run rẩy mà đi, vừa quỳ xuống liền không đứng dậy nổi. Tiểu Điệp cùng cung nữ của Hoàng hậu vội vàng đỡ ta lên.
"Nhanh, ban tọa!" Hoàng hậu hạ lệnh.
Ngài khẽ cười, mà nụ cười ấy khiến ta có cảm giác như bà đã nhìn thấu hết mọi chuyện.
"Chi Nghi à, đã quen chưa?"
"Khởi bẩm mẫu hậu, không chỉ quen, mà mọi thứ trong cung đều rất tốt, thậm chí còn quen hơn khi ở nhà."
Hoàng hậu cười hiền hậu, "Con nha đầu này, phải gọi Ai gia là mẫu hậu mới đúng."
Hỏng rồi! Ta thật đúng là thông minh có thừa mà cũng ngốc có thừa, đến giờ còn chưa biết đổi cách xưng hô.
"Vâng, mẫu hậu."
"Được rồi, mau về nghỉ ngơi đi, nhìn con kìa, mệt lắm rồi. Cảnh Trạm thật là…."
Câu cuối cùng của Hoàng hậu… có ý gì vậy?
Ta tạ ơn rồi quay về Đông cung.
Hoàng hậu thật tốt, hơn nữa bà và Hoàng đế chọn ta làm Thái tử phi, nhất định vì tiếng tăm "hiền lương thục đức" của ta đã vang xa. Sau này ta phải càng ngoan ngoãn hơn, vậy mới có thể thuận buồm xuôi gió mà tiến lên.
……
Ba ngày sau, ta hồi môn. Ngoài việc được gặp lại cha mẹ, còn có thể gặp lại Sở Sở.
Nàng biết hôm nay ta hồi môn, đã sớm chờ trong phòng ta.
Ta và nàng nắm tay nhau, nước mắt lưng tròng.
Sở Sở nghẹn ngào: "Lần sau gặp lại không biết khi nào, Chi Nghi, ta không nỡ xa ngươi."
Ta không kìm được khóc òa lên, "Ta sẽ nói với Lục Cảnh Trạm, ngươi chờ ta thêm ít ngày, đợi ta dò được tính tình hắn rồi sẽ bảo hắn cưới ngươi vào cung."
"……"
Sở Sở buông tay ta ra, "Ngươi còn định nhắc chuyện này? Đừng nói nữa! Có ai lại chủ động muốn chia sẻ phu quân của mình chứ?"
Ta lau nước mắt, "Nhưng ngươi đâu phải người ngoài."
Sở Sở: "……"
Nàng trừng ta một cái, "Đừng nhắc nữa! Nếu để Thái tử nghe được thì nguy đấy, đi thôi."
Ta gật đầu, đi tới cửa, vừa mở ra đã thấy khuôn mặt tuấn mỹ âm trầm của Lục Cảnh Trạm hiện ra trước mắt.
Sở Sở đúng là miệng quạ đen, nói gì ứng ngay nấy!
Hắn nghe được hết rồi sao?
Sở Sở phản ứng nhanh hơn, lập tức hành lễ, "Thái tử…"
"Ngươi lui xuống." Ánh mắt Lục Cảnh Trạm khóa chặt ta, hệt như dã thú sắp xé mồi.
Xong rồi, hoạn lộ của ta tiêu rồi.
Lục Cảnh Trạm nắm chặt cổ tay ta kéo vào trong, không biết ai còn cẩn thận đóng cửa lại, chặn đường ta chạy trốn.
Hắn ném ta lên giường, cúi mắt nhìn xuống, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo: "Ngươi muốn ta cưới nữ nhân khác?"
Ta run rẩy ngồi dậy, Lục Cảnh Trạm đứng chắn trước mặt, ta không đứng lên nổi, chỉ có thể ngồi mà nói.
"Thực… thực ra, nam nhân khác cũng… cũng được…"
"Ngươi nói gì?" Lục Cảnh Trạm gầm lên.
Ta giật nảy mình, nước mắt lập tức rơi.
Chiêu này quả nhiên hữu hiệu, vẻ mặt hắn dịu xuống đôi chút.
Hắn hít sâu một hơi, trầm giọng: "Về sau, ta không muốn nghe những lời này nữa, nhớ chưa?"
Ta liên tục gật đầu, "Nhớ rồi, nhớ rồi."
Ánh mắt Lục Cảnh Trạm găm chặt vào ta, đột nhiên lại nói: "Từ nay về sau, không được gặp nữ nhân đó nữa."
Ai?
Sở Sở sao?
Không được!
"Ta không muốn!"
Có lẽ hắn không ngờ ta lại phản kháng, mày hắn cau lại đầy kinh ngạc, "Ngươi nói gì?"
Thôi được rồi, ta không dám nói lần hai, dù gì hắn cũng là Thái tử, mạng ta còn đang nằm trong tay hắn. Nhưng ta thật sự không bỏ được Sở Sở, nàng là bạn tốt nhất của ta.
"Thái tử, ta…"
"Cảnh Trạm."
"……"
Đến lúc này rồi mà hắn vẫn còn để ý chuyện xưng hô!
"Ta và Sở Sở từ nhỏ lớn lên cùng nhau, nàng ấy là tri kỷ của ta…"
Lục Cảnh Trạm đột nhiên lạnh lùng hừ một tiếng, giọng không cho phép phản bác: "Ngươi còn nói thêm một câu, ta đến cả Tiểu Điệp cũng không cho ngươi gặp nữa."
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện