Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi thích cái anh mặc sơ mi trắng kia.”

Người mặc sơ mi trắng là Sở Hoài.

“Tôi thích cái anh mặc áo khoác biker kia, trông ngầu dã man.”

Người mặc áo khoác biker chống gió là Thương Diệc Trì.

“Trời ơi chân dài quá, chậc chậc, đường nét cơ bắp này. Tôi chụp lại gửi cho bạn trai tôi để bảo anh ấy tập theo.”

“Đệch, cưng ơi, cưng chụp tấm này đẹp quá, mau mau mau gửi cho tôi với!”

“Đây là minh tinh à?”

“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, đậu xanh, cú đ.ấ.m này, đậu xanh, cú đá cao này, đậu xanh, gối hạ này, đậu xanh, khóa tay này, đậu xanh, phản khóa này.”

“Này anh bạn, tôi nói cho anh nghe, chắc chắn hai vị này đã từng luyện võ rồi, đây là tư thế thủ (khởi động) chuẩn trong võ thuật, chậc chậc, tốc độ này, lực này.”

Quản gia của Sở Hoài vừa ngăn người đi đường báo cảnh sát vừa đầm đìa mồ hôi: “Hai cậu đừng đánh nữa, bị quay lại thì không hay đâu, báo lá cải lại nói bậy nữa bây giờ...”

Nói như vậy thì không ngăn được họ, họ vẫn vừa tự do đối kháng với nhau vừa chửi bới nhau.

Quản gia cầu khẩn nhìn tôi. Tôi bước lên một bước, dưới con mắt của mọi người, cắn răng mở lời: “Hay là hai người đừng đánh nhau nữa. (Không có ý ra lệnh, không có ý chắc chắn rằng đánh nhau là không tốt, không có ý can thiệp tự do cá nhân của người khác, không có ý xâm phạm nhân quyền của người khác. “Hay là đừng đánh nhau nữa” cũng chỉ là gợi ý của tôi thôi nhé, hai vị có chấp nhận hay không đều được cả, dù không chấp nhận thì tôi cũng sẽ không có cảm xúc tiêu cực gì đâu, hai vị đừng cảm thấy áp lực gì nhé, ha ha!)”

Họ dừng tay.

Trong đám đông, mọi người kinh ngạc nhìn nhau.

Quản gia nhìn tôi cảm kích đến mức phát khóc.

Cả hai người họ đều thở hồng hộc, trừng mắt với nhau dưới ánh mắt của mọi người.

Sở Hoài của bây giờ có ánh mắt lạnh lẽo, cúc áo sơ mi bung hết, lộn xộn tứ tung, lộ ra cơ bụng đẹp đẽ săn chắc, khóe môi bầm tím, khớp ngón tay nhỏ máu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thương Diệc Trì nghiến chặt răng, trong mắt cậu ấy chứa đầy lửa giận đang rực cháy, đôi mắt đó  sáng đến mức khiến người khác kinh ngạc, dưới mắt có vết bầm, bên cạnh yết hầu lộ rõ vết bầm của cú đấm, mái tóc đen xõa trước trán bị cậu ấy đưa tay vuốt ngược ra sau lộ ra xương lông mày vốn sắc nét nhưng giờ đã bị thương.

Thương Diệc Trì kéo tay tôi, lạnh lùng cười với vẻ đầy châm biếm: “Sở Hoài, mày nói Trần Dư là bạn gái mày nhưng sinh nhật cô ấy mà mày còn đi tìm con Đào Mộ Lôi kia, bắt cá hai tay, mày không thấy mình ghê tởm à?”

Sở Hoài phản ứng cực nhanh, một tay anh kéo c.h.ặ.t t.a.y còn lại của tôi, lạnh lùng nhìn Thương Diệc Trì: “Tao đã đi rồi, nhưng trên đường tao đã biết rõ là tao thích ai rồi! Còn mày, biết vị trí đó là bé ba mà vẫn ngồi vào, cố ý quyến rũ cô ấy, thứ hèn hạ không sống nổi ngoài ánh sáng!”

Thương Diệc Trì ra sức lôi kéo tôi về phía cậu ấy: “Hừ, tao là bé ba ư? Tao đã quen cô ấy từ lâu rồi! Tao và cô ấy là Mai Lan Cúc Trúc, không nghi ngờ gì chuyện của hai đứa nhỏ! Cái loại đến sau như mày mới là người thứ ba! Mau cút đi tìm con Lê Mộ Lôi hay Đào Mộc Kiếm của mày đi!”

Sở Hoài cũng ra sức kéo tôi về phía anh ấy: “Còn Mai Lan Cúc Trúc, cái thằng thiểu năng ngay cả thành ngữ mà cũng nói không đúng. Do lúc đua xe làm óc văng ra ngoài rồi à? Mày cái đ*t m* buông tay ra! Lôi kéo bạn gái người khác, mày có liêm sỉ không vậy?”

“Đồ hèn hạ! Mày mới là người thứ ba! Mày cái đ*t m* buông tay ra!”

“Mặt dày thật đấy, đồ phế thải! Năm đó, khi dùng gia pháp, sao bố mày không đánh c.h.ế.t mày luôn đi? Mày buông cô ấy ra!”

Thương Diệc Trì vừa kéo tôi vừa vượt qua tôi giơ chân đạp Sở Hoài.

Sở Hoài phản ứng nhanh chóng, né tránh rồi một tay kéo tôi, một tay tung quyền về phía Thương Diệc Trì.

Tôi ngẩn người, bị kẹp ở giữa trong sự bất lực giống như một món đồ chơi thú cưng bị con mèo và con ch.ó giằng qua kéo lại.

Người vây xem càng ngày càng đông.

Tôi hơi lơ mơ, phải nói thế nào đây?

Tôi có một cảm giác hoang đường như nhìn thấy sản phụ nam ôm em bé bước ra khỏi phòng mổ, em bé mở miệng hỏi tôi là bảo vệ bác sĩ hay bảo vệ y tá vậy.

Hồi nhỏ, người mà tôi ngưỡng mộ nhất là cậu ấm cô chiêu.

Nhưng giờ phút này, cái tôi ngưỡng mộ nhất  là tàu thăm dò Voyager 1. Bởi vì nó đang bay trốn khỏi Trái Đất với tốc độ 17.043 km mỗi giây.

Tôi bị kéo đến mức lảo đảo, chỉ cảm thấy trước mắt xẹt qua từng hashtag—

#Khi bé ba của nhân loại tỏa sáng#, #Chiến không? Chiến đi! Vì giấc mơ làm bé ba!#, #Một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật#, #Mời hai vị quyền vương vào trong#, #Let's đánh bé ba#, #Bảo ai là bé ba thì người đó mới là bé ba#, #Tri ân ông hoàng rải tiền huyền thoại Thương Diệc Trì#, #Sở Hoài đánh bé ba đánh đánh đánh đánh đến chán chường#, #Xin lỗi thật ra chưa chán vì bây giờ anh ấy vẫn đang đánh#, #Bé ba phải chiến đấu! Bé ba phải chiến đấu!Dẹp tan mọi thị phi hỗn!#, #Vị này lại càng là đàn ông trong đàn ông, bé ba trong bé ba!#, #Cũng có huynh đệ, nhưng mà… kiểu như sao lại có đủ cả 2 tay “quyền hoàng” thế này ở đây?!#