Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong sự cung kính như sao vây quanh trăng, người kia ngẩng đầu, sáng rực như ánh nguyệt, khí chất cao nhã.

Phó Độ vốn đã tuấn tú, nhưng anh ta khó tránh khỏi mang theo thói quen con nhà giàu — hờ hững, phóng túng, đôi khi còn thích thú phá hoại, chẳng coi trọng điều gì, vì trong tay vốn có tất cả.

Nhưng Phó Vân Giản, chỉ hơn Phó Độ vài tuổi, tuy vừa trải qua cơn trọng bệnh, khí thế vẫn mạnh mẽ lấn át.

Trước kia, Phó Vân Giản kiềm chế, trầm ổn, luôn mỉm cười ôn hòa giải quyết vấn đề đâu ra đấy.

Còn bây giờ, có lẽ do thân thể chưa hồi phục, sức lực hao tổn, khí chất lạnh nhạt vốn sẵn trong xương lại vô tình phơi bày.

Phó Độ đứng thẳng, khẽ gọi:

“Chú nhỏ.”

Phó Vân Giản liếc anh ta, rồi đưa mắt nhìn tôi.

Tôi lập tức cúi đầu.

Phó Vân Giản mỉm cười:

“Tiểu Độ đến rồi? Vị này là…?”

Tôi nhanh chóng trả lời trước khi Phó Độ kịp mở miệng:

“Xin chào Phó tổng, tôi là Hứa Kiều, quản lý xuất khẩu công ty Đỉnh Hồi, có hợp tác bàn bạc cùng Tiểu Phó tổng. Nghe tin ngài vừa hồi phục sau bệnh nặng, tôi mạo muội chuẩn bị chút quà mọn, mong nhanh ngài chóng bình phục hoàn toàn.”

Sắc mặt Phó Độ càng lúc càng sa sầm.

Tôi chẳng buồn nhìn anh ta, chỉ lấy hộp quà trong túi ra, đưa cho người hầu bên cạnh.

Bên trong là một nghiên mực khảm bảo thạch.

Ai cũng biết Phó Vân Giản thích thư pháp.

Nhưng ít ai hay, Phó Vân Giản thật ra chẳng kiên nhẫn mấy, luyện chữ chỉ vì tưởng niệm người cha đã khuất từng dạy mình.

Món quà này, nhìn qua thì hợp lễ, vừa phải… nhưng lại biểu lộ rõ là chẳng thật sự hiểu Phó Vân Giản.

Quả nhiên, Phó Vân Giản chỉ liếc một cái, rồi mỉm cười lễ phép với tôi.

“Hứa quản lý, vậy cùng ngồi ăn bữa cơm đi.”

Tôi khách sáo gật đầu, đúng mực như thể đây chỉ là lần đầu gặp mặt.

Phó Độ lập tức kéo mạnh tay tôi sang một bên, gằn giọng, đầy không cam lòng:

“Em biết rõ ý tôi đưa em về gặp người nhà là gì, vậy mà em cứ giả vờ như chưa từng có gì giữa chúng ta sao?”

Tôi gạt tay anh ta ra, bình thản đáp:

“Tiểu Phó tổng, tôi chỉ đồng ý đến dự tiệc. Ngoài ra, chưa từng hứa hẹn gì.”

Sắc mặt Phó Độ lập tức biến đổi. Anh ta giận đến run tay, nhưng rồi chỉ nhìn tôi đầy thất vọng.

“Hứa Kiều… em trước kia đâu có như thế này.”

Đúng vậy.

Bảy năm trước, Hứa Kiều nào có xảo trá đến mức này.

Khi đó, tôi dám đem cả trái tim ra yêu Phó Độ, dám vì anh ta mà chuẩn bị tinh thần đối đầu với cả thế giới.

Tôi từng gắng sức đi làm thêm kiếm tiền, gắng sức học tập, liều mạng chỉ mong một ngày nào đó có thể đường đường chính chính được nhà họ Phó thừa nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mà khi ấy, Phó Độ luôn trốn tránh, như thể nghĩ đến một con quái vật nào đó, co vai lại, ngập ngừng khuyên tôi:

“Kiều Kiều, chờ thêm một thời gian nữa đi. Đợi khi thời cơ chín muồi hơn, anh sẽ đưa em về gặp người nhà, được không?”

“Người khác thì dễ thôi, chỉ là chú nhỏ của anh… Sau khi cha mất, chú ấy chăm sóc anh, vừa như anh, vừa như cha, vừa như chú, hợp lại mà nói, đáng sợ vô cùng.”

Anh ta cứ lần lữa mãi.

Cho đến cái ngày, tôi vui mừng khôn xiết, dành dụm đủ tiền mua món quà anh ta thích, đến trước cửa phòng bao… lại nghe thấy trong đó những tiếng cười lạnh lẽo châm chọc, xen lẫn giọng phụ nữ nũng nịu.

Thật ra, có một điều Phó Độ đã nói sai.

Người chú ấy, so ra còn dễ chiều hơn anh ta.

Tôi liếc nhìn Phó Vân Giản, ánh mắt thản nhiên, đang tập trung ăn uống, chẳng để lộ điều gì khác thường.

Xem ra đúng là đã mất trí nhớ thật.

Cuối cùng, tôi cũng buông được trái tim treo cao xuống.

Chỉ cần ăn xong bữa cơm này, Phó Độ sẽ phải ký hợp đồng với công ty tôi như đã hẹn.

Chuyện làm ăn giải quyết xong, nhanh nhất thứ Hai tôi có thể rời khỏi Cảng Thành.

Từ nay về sau, rạch ròi giới hạn, tiền đồ rộng mở, mãi mãi không quay lại nơi này nữa.

Tôi thỏa mãn cắt thêm một miếng bít tết cho vào miệng.

“Bà Lý, đổi phần khác cho cô ấy, cô ấy thích chín kỹ.”

Phó Vân Giản đặt khăn xuống, thản nhiên căn dặn.

Tôi sững người.

Phó Độ ngạc nhiên:

“Chú nhỏ, hai người từng quen nhau sao?”

Phó Vân Giản liếc anh ta, trong mắt mang chút lạnh lẽo, giọng chậm rãi, nhẹ nhàng:

“Ồ, chú chỉ nhìn sắc mặt cô ấy thôi, hình như ăn không quen.”

Sắc mặt tôi cứng lại, trong lòng bất an, nghe vậy phải cố gắng chậm nửa nhịp mới nặn ra được nụ cười:

“Vậy cảm ơn Phó tổng.”

Trái tim vừa mới rơi xuống đất, lại vì một câu nói ấy mà treo lơ lửng giữa không trung.

Không cao, không thấp, không thể nắm bắt.

Điện thoại lại bắt đầu rung.

Tôi đành lơ đãng nhìn thoáng qua màn hình.

Vừa thấy tên người gọi, tim tôi lập tức siết chặt.

Tôi vội vàng rời bàn ăn, theo chỉ dẫn của người hầu đi ra tiểu sảnh ngoài ban công.

Tiểu Bảo bị bệnh rồi.

Dì chăm sóc nó tuy đã gọi điện cho tôi ngay lập tức, nhưng trong lòng tôi vẫn nóng ruột.

Thằng bé yếu ớt ôm lấy điện thoại, mắt rũ xuống hỏi:

“Mẹ ơi, bao giờ mẹ về nhà vậy? Con nhớ mẹ quá, nhớ đến mức bị ốm luôn rồi.”