Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ngày sau, tôi đến Lục thị báo danh.

Thư ký Trương dẫn tôi đến chỗ ngồi, vài tháng trước, anh ta gọi tôi là phu nhân, bây giờ gọi tôi là Tiểu Doãn.

"Tiểu Doãn, đây là chỗ ngồi của em!" Anh ta cười nói: "Em yên tâm, mối quan hệ giữa em và phu nhân, Lục tổng và vài vị quản lý cấp cao đã dặn dò rồi, em cứ yên tâm làm việc, sẽ không ai biết đâu."

Tôi gật đầu: "Cảm ơn thư ký Trương."

"Phòng thư ký có 5 người, bình thường các em không trực tiếp báo cáo với Lục tổng, có việc gì cứ nói với anh."

"Vâng."

Làm việc ở Lục thị được hai tuần, công việc quả thực như Lục Trạm đã nói, rất đơn giản.

Chỉ là nhận và gửi email, giúp một số phòng ban dịch email sang tiếng Anh để gửi đi.

Lục Trạm rất bận, cho dù ở công ty, hầu như tôi cũng không gặp anh.

Công việc của tôi có thể tiếp xúc với một số email bí mật của công ty, tôi suy nghĩ một chút, gõ hai chữ "Lư thị" vào ô tìm kiếm.

***

Tối thứ Sáu, Lư Thanh Thanh đến tìm tôi.

Lúc sắp tan làm, chị ta đeo kính râm, lén lút đến công ty, kéo tôi vào một phòng họp trống.

"A Trạm không cho chị đến." Chị ta bĩu môi: "Anh ấy nói mọi người nhìn thấy sẽ ảnh hưởng không tốt, chị cũng thấy vậy, nhưng chị vẫn muốn đến xem em thế nào, em sao rồi? Quen chưa?"

"Ừm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"A Trạm." Chị ta do dự nói:"Có hỏi em gì không? Hoặc nói gì với em không?"

Tôi lắc đầu: "Từ khi đến công ty, em chưa từng gặp anh ấy."

Dường như chị ta vừa thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, dạo này anh ấy rất bận, mỗi ngày về nhà rất muộn, hôm nay anh ấy cũng không ở công ty sao?"

"Em không biết." Tôi nói: "Lịch trình của Lục tổng đều do thư ký Trương sắp xếp."

"Vậy à."

Im lặng vài giây, tôi mở miệng hỏi: "Chị, chị đến đây có phải còn chuyện gì khác không?"

Im lặng hồi lâu, chị ta cúi đầu: "Tiểu Triệt, chị muốn nhờ em giúp một việc, chính là... em có thể, em có thể giúp chị đi thăm Liêu Phàm không?"

Tôi sững người.

"Chẳng phải các người để lại số điện thoại của em cho bện h viện sao?" Tôi mở cửa sổ để thông gió, "Người chăm sóc không gọi điện thoại cho em, chứng tỏ anh ta chắc vẫn chưa tỉnh."

Chị ta đỏ hoe mắt, giọng nghẹn ngào: "Nhưng bây giờ anh ta nằm trên giường bệnh một mình, bên cạnh không có ai... Tiểu Triệt, chị cầu xin em, bây giờ chị không cần em giả vờ làm chị để làm gì cả, em chỉ cần đi thăm anh ta thôi được không, giúp chị thăm anh ta thôi."

"... Được."

Chị ta đi tới ôm tôi: "Tiểu Triệt, cảm ơn em, thực sự cảm ơn em."

"Em sắp tan làm rồi phải không?" Chị ta lau khóe mắt: "Cùng đi đi, tối nay cùng ăn cơm."

Tôi lắc đầu: "Em chưa đi được, bên phòng mua hàng có một email quan trọng cần gửi, bên kia có sự chênh lệch múi giờ, phải đến gần 9 giờ mới nhận được hồi âm, em phải đợi."

***