Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Lư Thanh Thanh rời đi, đã 7 giờ, khi tôi trở về chỗ ngồi, những người khác trong phòng thư ký cũng đã tan làm.
Tôi đang ngồi ngẩn người, thư ký Trương đột nhiên vội vã bước vào văn phòng.
"Tiểu Triệu đi rồi sao?"
Tôi gật đầu: "Hình như vừa mới đi một lúc, thư ký Trương, có chuyện gì sao? Có cần gọi điện thoại cho cô ấy không?"
Anh ta lau mồ hôi trên trán: "Thôi, Tiểu Doãn, em đang ở đây, Lục tổng sắp kết thúc buổi tiệc, đột nhiên dạ dày không được khỏe, anh vừa gọi điện thoại cho căng tin nhờ họ nấu chút cháo, em xuống đó xem thử, nấu xong thì mang đến phòng làm việc của Lục tổng."
"Vâng."
Tôi xuống bếp của công ty, đầu bếp nhìn thấy tôi, liền vội vàng chào đón: "Cháo đang được nấu rồi."
Tôi mở nắp nồi ra: "Anh cho tôm khô vào cháo à?"
Đầu bếp sửng sốt: "Phải, cho vào cho bổ dưỡng."
"Anh ấy không ăn được loại này." Tôi vội vàng nói: "Phải là cháo trắng, tốt nhất là nửa gạo tẻ, nửa gạo nếp, không được quá đặc, cũng không được quá loãng..."
Chưa nói hết câu, tôi đã thấy đầu bếp nhìn tôi với vẻ mặt khó xử: "Doãn tiểu thư, thật ra tôi là đầu bếp xào, không phải là giờ này mọi người đều tan làm, chỉ còn mình tôi, cái gì gọi là không được quá đặc, không được quá loãng, dạ dày của lãnh đạo chúng tôi cũng khó chiều lắm..."
"Thôi!" Tôi nhìn khuôn mặt sắp khóc của anh ta: "Để em làm."
Nấu xong cháo, tôi lên lầu nhưng không thấy thư ký Trương, tôi cứ tưởng Lục Trạm chưa về, nên bưng cháo gõ cửa phòng làm việc của tổng giám đốc.
Ai ngờ người mở cửa lại là Lục Trạm.
Trên trán anh lấm tấm mồ hôi, nhìn bát cháo trong tay tôi, chỉ vào bàn trà đối diện bàn làm việc: "Để đó đi."
Tôi đi theo anh vào trong, đặt bát cháo lên bàn trà, anh ngồi xuống ghế sofa phía sau, nhắm mắt lại, thở hổn hển.
Cháo còn hơi nóng, tôi múc ra một bát, dùng thìa khuấy nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào anh đã mở mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tay tôi run lên, định đặt bát xuống.
"Trước kia khi anh đau dạ dày." Anh đột nhiên lên tiếng, giọng nói nhẹ như lông hồng rơi xuống đất: "Vợ anh đều sẽ dùng thìa đút cho anh từng miếng một."
Động tác trên tay tôi khựng lại.
"Thật ra." Anh cười, ngồi thẳng dậy, nhận bát cháo từ tay tôi: "Anh không phải là không cầm nổi thìa."
Anh uống một ngụm cháo.
"Chỉ là muốn em ấy lo lắng, đau lòng cho anh thôi."
Không khí im lặng vài giây, nhưng đối với tôi lại như trải qua vài thế kỷ.
"Lục tổng!" Tôi đứng dậy: "Không còn việc gì nữa... Em tan làm đây."
Anh gật đầu.
Tôi đi thẳng vào nhà vệ sinh, cảm thấy toàn thân run rẩy.
Nhìn bản thân trong gương, nước mắt dâng lên ngập khóe mắt, cố gắng kìm nén cũng không được.
Doãn Lam Triệt, mày không có tư cách. Tôi tự nhủ.
Anh là người đầu ấp tay gối với mày, vậy mà mày lại lừa dối anh suốt một năm.
Mày không xứng đáng nhận được sự tha thứ của anh.
Càng không có tư cách nhận được tình yêu của anh.
***