Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ra khỏi phòng bện h, Lục Trạm vừa lúc cũng mang cơm đến.

"Anh đã liên hệ với cả hai bện h viện, bên Hải Thành cũng đưa ra lời khuyên, bây giờ ông ấy đã tỉnh rồi, chi bằng cứ ở lại bện h viện này theo dõi thêm một thời gian, đợi sức khỏe ổn định rồi mới chuyển viện."

Tôi gật đầu: "Ừm."

"Sao vậy?" Anh cúi đầu nhìn tôi.

"Bố..." Tôi do dự nói: "Kể cho em nghe một số chuyện trước kia."

"Ừm?" Lục Trạm nắm lấy tay tôi, cùng tôi ngồi xuống ghế dài ở hành lang bện h viện: "Chuyện gì vậy?"

"Ông ấy nói... bảo em đừng oán hận mẹ ruột quá, nói thực ra khi em còn nhỏ, bà ta đã từng đưa Lư Thanh Thanh về đây một lần, nhưng vì lúc đó bố vừa mới bị mất việc ở nhà máy vì đánh nhau, suốt ngày say xỉn, nên khi bà ta trở về, bố lại đổ hết mọi bất hạnh lên đầu và đã đuổi bà ta đi."

"Sau đó, bà ta không bao giờ quay lại nữa."

Vừa nãy trong phòng bện h, cha nắm tay tôi, lau nước mắt nói: "Tiểu Triệt, thật ra bố đã không ít lần nghĩ, nếu lúc đó bố không đuổi mẹ con đi, con nhất định sẽ sống tốt hơn, sau này sẽ không phải theo bố, vất vả như vậy."

Lục Trạm ôm vai tôi: "Vợ yêu, mọi chuyện đã qua rồi."

"Ừm!" Tôi dựa vào vai anh: "Em chỉ là cảm thấy hơi kỳ lạ."

"Kỳ lạ gì?"

Tôi ngồi thẳng dậy: "Không phải rất trùng hợp sao? Bố em bị người ta khiêu khích ở nhà máy, nên mới đánh nhau, mà đúng lúc đó, mẹ ruột em lại hối hận, đưa Lư Thanh Thanh về."

Lục Trạm trầm ngâm một lúc: "Ý em là..."

"Còn có Liêu Phàm." Tôi nói: "Liêu Phàm cũng là vì đánh nhau nên mới vào viện, giống như bố em lúc đó... Em luôn cảm thấy, luôn cảm thấy..."

"Nhà họ Lư."

"Gì cơ?" Tôi ngẩng đầu lên.

"Có phải em đang nghi ngờ, năm đó bố em bị người ta khiêu khích, đánh nhau, bị đuổi việc, cũng có liên quan đến nhà họ Lư?"

Tôi gật đầu, do dự nói: "Có phải em quá nhạy cảm không?"

"Chưa chắc." Anh lắc đầu: "Theo anh biết, Lư Ninh rất am hiểu lòng người, bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích, những người ở nhà máy năm đó, bây giờ còn tìm được không?"

***

Tôi và Lục Trạm đến khu nhà tập thể được phân cho công nhân nhà máy năm đó, rất nhiều công nhân cũ hiện giờ vẫn sống ở đấy.

"Cậu nói Trương Hổ à?" Một ông lão lắc đầu: "Mấy năm trước, nhà máy đóng cửa, cậu ta đã rời khỏi huyện, không biết đi đâu rồi."

Tôi và Lục Trạm nhìn nhau, tôi thở dài: "Quả nhiên, thời gian đã quá lâu rồi."

Ông lão nhìn tôi chăm chú: "Cháu... chẳng lẽ là con gái của Doãn Hạo?"

Tôi sững người, gật đầu: "Ông ơi, ông biết cháu ạ?"

"Nhìn khuôn mặt này của cháu, giống bố cháu quá!" ông cười ha hả: "Dù sao thì nơi nhỏ bé này, ít người đẹp trai như vậy."

"Cháu tìm Trương Hổ?" Ông lão nheo mắt, "Chẳng lẽ là vì chuyện năm đó?"

"Ông ơi, ông có biết gì về chuyện năm đó bố cháu đánh nhau với Trương Hổ bị đuổi việc không?" Tôi vội vàng hỏi.

"Ôi chao chuyện này..." Ông lão ho khan: "Nói thế nào nhỉ, nói là biết cũng biết một chút..."

Lục Trạm bước lên, lấy ra một điếu thuốc châm cho ông lão, tiện tay nhét cả bao thuốc còn lại vào tay ông.

Ông lão liếc nhìn bao thuốc, gật đầu với Lục Trạm, rất hài lòng.

Ông nhả khói, chậm rãi nói: "Thực ra chuyện năm đó, bọn họ cũng đã tìm đến tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Bọn họ?" Lục Trạm hỏi: "Là ai?"

"Tôi cũng không biết, thực ra vợ của Doãn Hạo, khụ... chuyện bỏ đi đó, lúc đó đã không còn ai muốn bàn tán nữa, nhưng mà, đột nhiên có một ngày, có một người đến, nói sẽ cho tôi một khoản tiền, bảo tôi dùng chuyện vợ Doãn Hạo bỏ đi để kích động cậu ta đánh nhau gây chuyện."

"Tôi đây, sống ngay thẳng, không thích làm loại chuyện này, tôi nói không làm, người đó, có lẽ tưởng tôi nhát gan, sợ hãi, nên nói với tôi, tôi chỉ cần kích động cậu ta đánh nhau một trận là được, sau đó, nhà máy chắc chắn sẽ đuổi việc cậu ta, sẽ không liên lụy đến tôi."

"Vậy, người đó có đặc điểm gì không? Ví dụ như giọng nói, cách ăn mặc, tuổi tác..." Tôi lo lắng hỏi.

Ông lão xua tay: "Chuyện bao nhiêu năm rồi, tôi không nhớ rõ nữa. Sau đó tôi được điều đến chi nhánh ở huyện bên cạnh, hai năm sau quay về mới nghe nói, Doãn Hạo vì đánh nhau với Trương Hổ bị nhà máy đuổi việc, nói đến Trương Hổ, đúng là đồ khốn..."

Tôi đột nhiên hiểu ra. Lúc đó, Tạ Khiêm đã hối hận.

Tuy không biết lý do là gì, nhưng bà ta thực sự đã hối hận, đưa Lư Thanh Thanh trở về, muốn quay lại với bố tôi.

Lúc ấy, Lư Ninh đã sắp đặt chuyện này, hoặc như Lục Trạm đã nói, ông ta quá hiểu lòng người, biết làm thế nào để có thể kích động bố tôi, khiến bố tôi không thể chấp nhận Tạ Khiêm nữa, cũng để Tạ Khiêm nhìn thấy bộ mặt tồi tệ nhất của ông.

Như vậy, Tạ Khiêm không còn đường lui, chỉ có thể đưa Lư Thanh Thanh trở về nhà họ Lư ở Hải Thành, không bao giờ, cũng không dám quay lại nữa.

***

"Chuyện này quả thực giống phong cách làm việc của Lư Ninh." Trở về nhà, Lục Trạm nói.

"Nhưng cho dù đoán được là ông ta, cũng không có bằng chứng." Tôi khẽ nói. "Thời gian đã quá lâu rồi, hơn nữa, người đánh nhau năm đó, quả thực là cha em..."

"Liêu Phàm?" Anh nói, "Liêu Phàm, có thể tìm được bằng chứng gì không?"

Tôi sững người, đột nhiên nhớ ra, điện thoại di động và ví tiền của Liêu Phàm, lúc đó bệnh viện đã giao cho tôi.

Chỉ là tôi chưa bao giờ có thời gian để xem.

"Về Hải Thành, em sẽ tìm thử."

Nói đến đây, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.

"Anh..." Tôi bước lên, do dự nói, "Anh đã hai đêm không về rồi. Chị em, có lẽ..."

"Đừng lo lắng." Anh quay người lại, ôm tôi vào lòng, "Anh và Lư Thanh Thanh, chưa từng xảy ra chuyện gì."

Anh ngập ngừng: "Anh nghĩ, anh không về, có lẽ cô ấy còn vui hơn."

"Ý anh là gì?" Tôi không hiểu.

Anh thở dài: "Em nghĩ hai người không thích nhau, mỗi tối sống chung dưới một mái nhà, sẽ là chuyện vui sao?"

Nói xong, anh lại cười: "Em xem mấy ngày nay, cô ấy có gọi cho anh một cuộc điện thoại, hoặc gửi cho anh một tin nhắn nào không?"

Tôi ngây người nhìn anh, vẫn không hiểu ý anh.

Anh kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.

"Thực ra." Anh thở dài một hơi: "Cuộc hôn nhân của anh và nhà họ Lư, không phải như em nghĩ."

***

"Năm kia, anh vừa mới tiếp quản Lục thị, mấy hợp đồng hợp tác xuyên biên giới của Lục gia, đều gặp vấn đề."

Tôi biết, 70% hoạt động kinh doanh của Lục thị là thương mại xuyên biên giới.

"Lúc đó mấy chuyện này ồn ào náo nhiệt, trên thị trường xuất hiện rất nhiều ý kiến bất lợi cho Lục thị, còn có cả những lời nghi ngờ về năng lực của anh... Vài vị lão thành trong hội đồng quản trị bắt đầu gây khó dễ cho anh, yêu cầu cách chức ban lãnh đạo cấp cao của công ty. Anh điều tra rất lâu, phát hiện ra Lư thị đã giở trò sau lưng."

"Lư thị?" Tôi sững người: "Tại sao họ lại làm như vậy?"

"Hai lý do, một là Lư thị vốn dĩ vẫn luôn muốn chia sẻ miếng bánh béo bở của ngành thương mại xuyên biên giới, nguồn lực và khách hàng tốt nhất của ngành này, vẫn luôn nằm trong tay Lục thị, hai là sức khỏe của Lư Ninh ngày càng yếu, trước khi Lư Phong tiếp quản, ông ta muốn nhân cơ hội này, thương lượng điều kiện với Lục thị.

"Lúc đó anh vừa mới tiếp quản Lục thị, quả thực là do sơ suất của anh, mới để Lư Ninh lấp vào chỗ trống, sau đó hai bên đàm phán, Lư thị đề nghị hợp tác kinh doanh và liên hôn, thực ra là muốn nhân cơ hội này chia sẻ một nửa thị phần của Lục thị."

"Vậy nên, anh và chị em..."