Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô ấy không muốn, anh cũng đâu muốn?" Anh lắc đầu, ôm tôi vào lòng: "Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác, thủ đoạn của Lư thị không quang minh chính đại, lúc đó nếu anh không tỏ ra tích cực hợp tác liên hôn, Lư thị gây khó dễ, Lục thị sẽ tổn thất nguyên khí nặng nề, công ty mà thế hệ trước vất vả lắm mới gây dựng nên, không thể hủy hoại trong tay anh."

"Lư thị làm việc luôn không có nguyên tắc, nhiều năm trước, khi Lư thị rơi vào khủng hoảng phá sản, một người bạn thân của cha anh đã bị họ lợi dụng, lấy danh nghĩa hợp tác để chuyển nợ, cuối cùng khiến gia đình tan nát.

"Chuyện này vẫn luôn là khúc mắc trong lòng cha anh, mà lần này ông ta lại nhắm vào Lục thị, muốn nhân lúc anh vừa mới tiếp quản để gây chuyện, anh chỉ có thể ổn định họ trước, để họ được lợi, rồi từ từ phản công."

"Vậy nên một năm qua, anh mới giúp Lư Phong trong mấy dự án đó?"

"Phải!" Anh gật đầu: "Cũng như những tài liệu em đã tra được trong công ty, mấy lần hợp tác đó, hầu như đều là Lư thị được lợi lớn, nhưng trong quá trình hợp tác, anh cũng đã có được thứ mình muốn, biết được một số bí mật tài chính của Lư thị. Lư Phong quá tự phụ, quá nóng vội, cậu ta quá muốn chiếm lĩnh thị trường của Lục thị để chứng minh bản thân, ngược lại lại dễ dàng để lộ sơ hở."

"Một năm nay, anh vẫn luôn mở rộng bản đồ kinh doanh của Lục thị, lập kế hoạch cho ngành ẩm thực, ngành giải trí, phân tán rủi ro, như vậy cho dù cuối cùng anh không thắng được trong lĩnh vực thương mại xuyên biên giới, Lục thị có các ngành nghề khác hỗ trợ, cũng tuyệt đối sẽ không sụp đổ."

Thì ra là vậy, nên năm ngoái anh mới bắt đầu làm thương hiệu chuỗi cửa hàng bánh ngọt "Thanh Triệt".

"Lư Thanh Thanh, thật ra cũng coi như là nạn nhân của cuộc giao dịch này." Anh thở dài, "Anh có thể nhìn ra sự thiếu kiên nhẫn và qua loa của cô ấy mỗi lần hẹn hò, anh cũng nghe nói lúc đi học cô ấy từng có một người bạn trai yêu đến c.h.ế.t đi sống lại, nên ban đầu anh định đính hôn trước, ổn định Lư thị, tốt nhất là có thể giải quyết mọi chuyện trước khi kết hôn."

"Vậy thì, tại sao anh lại kết hôn với em?" Tôi không hiểu.

Anh im lặng một lúc: "Vì anh đã yêu em."

Anh cười: "Nếu ban đầu đối xử tốt với Lư Thanh Thanh là vì anh phải diễn kịch, là vì cảm giác tội lỗi, thì sau ngày 26 tháng 3 năm 2020, anh đã giả vờ thành thật, yêu em, tự mình sa vào, đây là điều anh chưa bao giờ ngờ tới."

"Anh muốn cưới em về nhà, như vậy cho dù Lư thị có xảy ra chuyện gì, em vẫn là Lục phu nhân, sẽ không bị ảnh hưởng quá nhiều, nếu nhà họ Lư muốn lợi dụng em làm gì, anh cũng có thể bảo vệ em tốt hơn, nhưng anh lại rất băn khoăn."

Anh lắc đầu cười khổ: "Anh không biết khi Lư thị xảy ra chuyện, khi em biết anh là người đứng sau giật dây, em sẽ nghĩ gì, dù sao bọn họ cũng là bố mẹ, anh em của em, em có hận anh không, chúng ta có kết thúc hay không."

Anh vuốt ve tóc tôi: "Anh thậm chí đã nghĩ, hay là thôi, nhường cho họ một nửa thị phần, sự nghiệp quan trọng sao? Hình như cũng chỉ có vậy thôi, nhưng vợ yêu thì chỉ có một, chỉ cần em và anh, chúng ta sống tốt là được rồi."

"Mỗi đêm nhìn em ngủ, anh đều có chút sợ hãi, anh không thể nói với em, cũng không dám nói với em."

"Có phải giống như một kẻ ngốc không?" Anh nhìn tôi cười.

Những điều này, tôi chưa bao giờ biết.

"Nên vào khoảnh khắc Lư Thanh Thanh đưa anh đến nơi này gặp emm, anh đã rất tức giận, nhưng anh, lại thấy có một chút may mắn." Anh cười khổ, "May mắn vợ yêu của anh thực ra không phải là Lư Thanh Thanh, bởi vì như vậy, em sẽ không hận anh vì chuyện của Lư thị..."

Im lặng hồi lâu.

"Vợ yêu!" Anh quay đầu nhìn tôi, khẽ hỏi: "Nghe xong những điều này, em có muốn rời đi không?"

Tôi ngẩng đầu lên, ôm cổ anh, khóe mắt cay xè: "Tại sao em phải rời đi? Em sẽ không bao giờ đi nữa."

Anh cười ôm chặt lấy tôi, nhưng lại đáng thương giơ tay lên.

"Nhưng em thực sự nhẫn tâm." Anh thở dài, vẫy vẫy ngón tay đang dán băng cá nhân, tố cáo: "Đau dạ dày, uống cà phê cũng vô dụng, nhất định phải ép anh tự làm mình bị thương đến chảy m.á.u mới chịu nhận anh, đúng không?"

Còn lôi chuyện cũ ra nữa.

Tôi lau khóe mắt, nhảy ra khỏi lòng anh, lấy băng cá nhân mới mua trong túi xách.

Vết thương trên ngón tay anh đã gần lành, tôi nhìn anh, khẽ nói: "Đồ ngốc."

"Ừm." Anh áp trán vào trán tôi, cười nói, "Đúng là đồ ngốc."

***

Ở quê thêm hai ngày, tôi và Lục Trạm trở về Hải Thành.

Một tuần sau, vào buổi trưa, Lư Thanh Thanh đột nhiên nói muốn cùng nhau ăn cơm.

"Lư Thanh Thanh gọi điện thoại cho anh, nói..." Lục Trạm nhíu mày: "Muốn anh đưa em theo, cùng ăn cơm trưa."

"Ăn ở đâu?"

"Một nhà hàng hot trên mạng mới khai trương gần bện h viện Hải Thành."

Bện h viện Hải Thành?

Tôi hiểu ra: "Chắc chị ấy không phải là muốn đi ăn cơm."

Chị ta muốn đi gặp người.

Khi tôi và Lục Trạm ra khỏi công ty, xe của Lư Thanh Thanh đã đậu bên đường.

"Tiểu Triệt!" Chị ta đi tới, cười nói: "Chị đặt được bàn ở nhà hàng đó vất vả lắm, nên đã nói với A Trạm nhất định phải đưa em theo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi cười nói: "Vâng."

Cả đường đi, ba người đều im lặng.

Lái xe đến nhà hàng, Lư Thanh Thanh đậu xe, đột nhiên mở miệng hỏi: "Tiểu Triệt, em... chồng em, xuất viện chưa?"

"Chưa." Tôi khẽ trả lời.

Gần đây tôi thường xuyên đến bện h viện, mỗi lần đến đều chụp vài bức ảnh gần đây của Liêu Phàm gửi cho Lư Thanh Thanh.

Chị ta chưa bao giờ trả lời.

"A Trạm." Lư Thanh Thanh nói: "Hay là, hay là chúng ta đi thăm em rể đi, em rể nằm viện lâu như vậy rồi, chúng ta còn chưa đi thăm."

Lục Trạm im lặng một lúc, gật đầu: "Cũng được."

Tôi đoán không sai, có lẽ chị ta không dám một mình đi gặp Liêu Phàm, nhưng nếu đưa cả tôi và Lục Trạm theo, cho dù Lư Ninh biết được, chị ta cũng có thể giải thích hợp lý.

***

Đến phòng bện h, tôi mở cửa.

Tóc của Liêu Phàm đã bị cạo trọc vì chấn thương đầu trước đó, sau một thời gian, tóc đã mọc lại kha khá.

Anh ta im lặng nằm trên giường, bộ đồ bệnh nhân màu xanh trắng và mái tóc ngắn khiến anh ta trông sạch sẽ, y như một cậu học sinh.

"Đến rồi?" Anh ta ngẩng đầu lên cười, nhưng sững người khi nhìn thấy tôi và Lư Thanh Thanh.

Anh ta nhìn lướt qua mặt tôi và Lư Thanh Thanh, đột nhiên cười với Lư Thanh Thanh: "Vợ yêu."

Khuôn mặt Lư Thanh Thanh lập tức tái nhợt, chị ta run rẩy, gượng cười nói: "Ôi chao, anh nhận nhầm người rồi, tôi, tôi là chị gái của Tiểu Triệt..."

Bàn tay chị ta nắm chặt lấy áo tôi run lên: "Tiểu Triệt, Tiểu Triệt mới là vợ của anh..."

"Xin lỗi." Liêu Phàm nở nụ cười trong sáng: "Hai người giống nhau quá."

Lư Thanh Thanh ngây người đứng đó.

"Anh thế nào rồi?" Tôi bước đến hỏi.

"Rất tốt." Anh ta cử động cánh tay: "Bác sĩ nói theo dõi thêm vài ngày nữa là có thể xuất viện."

"Vậy thì tốt."

"Vợ yêu!" Anh ta đột nhiên nắm lấy tay áo tôi, nhỏ giọng nói: "Anh nghe nói căng tin bện h viện có bánh bao nước, ngon lắm, em có muốn ăn không?"

Tôi sững người: "Hả?"

Anh ta cười nói: "Anh có thể xuống giường rồi, em muốn ăn, lát nữa anh đi giành cho em nhé?"

Tôi quay đầu nhìn Lư Thanh Thanh, khẽ nói: "Bình nước nóng hết nước rồi, em đi lấy nước cho anh nhé."

Liêu Phàm gật đầu.

***

Đi đến cuối hành lang, tôi đặt bình nước nóng xuống, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đột nhiên, cánh cửa bên cạnh "ầm" một tiếng, tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị một lực mạnh kéo vào cầu thang bộ.

Hơi thở quen thuộc, đầy xâm chiếm, lập tức bao trùm lấy tôi.

"Anh..." Tôi đẩy anh: "Lát nữa có người..."

"Có người thì sao?" Anh hờn dỗi.

"Còn bánh bao nước nữa." Anh nói: "Anh thấy anh ta còn muốn bị đánh một trận."

Tôi bật cười.

"Em không thích ăn bánh bao nước." Tôi xoa xoa trán anh đang hơi nhíu lại: "Em chỉ thích ăn trứng cuộn với tương cà chua cùng anh thôi."

Người thích ăn bánh bao nước, là một người khác.

***