Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi tôi xách bình nước nóng quay lại phòng bện h, Lư Thanh Thanh vừa lúc đi ra.
Mắt chị ta đỏ hoe như mắt thỏ, khóe mắt còn vương nước mắt chưa lau khô.
"Nếu lát nữa Lục Trạm gọi điện thoại, nói với anh ấy là chị có việc phải đi trước."
Tôi gật đầu: "Vâng."
Đẩy cửa bước vào, Liêu Phàm đang im lặng ngồi trên giường.
"Nói thế nào?" Tôi ngồi xuống hỏi.
"Nói thẳng." Anh ta cười khổ.
Cửa mở ra, Lục Trạm bước vào.
"Tôi đã nói với cô ấy, tôi không bị mất trí nhớ."
"Anh..."
Anh ta cười nói: "Tôi đã nói với cô ấy, tôi tôn trọng quyết định của cô ấy, cũng sẽ không dây dưa với cô ấy nữa, tôi và cô ấy lúc trước đều chưa trưởng thành, lấy danh nghĩa tình yêu đã làm rất nhiều chuyện sai trái, làm tổn thương lẫn nhau, bây giờ coi như đã chế t một lần, cũng đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, vài ngày nữa xuất viện, tôi sẽ rời khỏi Hải Thành."
Liêu Phàm không bị mất trí nhớ.
Hôm đó, sau khi tôi gọi điện thoại cho Lư Thanh Thanh, trong phòng bện h chỉ có tôi và anh ta, tôi vừa định đi, anh ta đột nhiên nắm lấy tay áo tôi.
"Tiểu Triệt." Anh ta nhìn tôi: "Tôi chỉ muốn gặp lại cô ấy một lần."
Mất trí nhớ chỉ là vỏ bọc để anh ta tự bảo vệ mình, nhưng cho dù như vậy, anh ta vẫn muốn gặp chị ta.
Cũng thật là cố chấp.
Anh ta nhìn Lục Trạm: "Đoạn video đó có tác dụng không?"
Lục Trạm bước tới: "Lúc đó anh ngã xuống đất, điện thoại di động chỉ tình cờ quay lại cảnh tượng lúc đó, tuy quay rất lộn xộn, nhưng vẫn quay được mặt của mấy người đấy, bây giờ công nghệ rất phát triển, cảnh sát chắc chắn có thể tìm được bọn họ, lần theo dấu vết, người đứng sau lưng bọn họ cũng không thể thoát."
"Ừm." Anh ta gật đầu, quay sang tôi: "Tiểu Triệt, cảm ơn em, ngày mai... chúng ta đi ly hôn nhé."
"Bây giờ anh có thể xuống giường được không?" Lục Trạm đột nhiên hỏi.
Liêu Phàm sững người: "Được chứ."
Lục Trạm nhìn đồng hồ: "Cục dân chính còn chưa tan làm, đi thôi, hôm nay đi luôn."
***
Ba ngày sau, Lư Thanh Thanh gọi điện thoại cho tôi.
Vài tháng trôi qua, chúng tôi lại ngồi trong chiếc xe cũ màu trắng đó.
"Chị không muốn ở bên Lục Trạm."
Tôi không nói gì, chỉ nhìn chiu ta.
"Tiểu Triệt." Chị ta quay đầu lại: "Chúng ta, hay là đổi lại một lần nữa đi, được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Gì cơ?"
"Chị làm Doãn Lam Triệt, em làm Lư Thanh Thanh, chuyện mấy tháng nay, chúng ta coi như chưa từng xảy ra..."
"Chị!" Tôi ngắt lời: "Chúng ta không thể đổi lại nữa."
"Không!" Chị ta vội vàng nói: "Lần này chị sẽ không để em đổi lại nữa, thật đấy, Tiểu Triệt, chị đã nghĩ kỹ rồi..."
"Em sẽ không bao giờ làm Lư Thanh Thanh nữa."
Chị ta sững người: "Tại sao? Chẳng phải em thích Lục Trạm sao? Trước kia rõ ràng em..."
"Doãn Lam Triệt chính là Doãn Lam Triệt." Tôi lắc đầu: "Em sẽ không đóng giả làm người khác nữa."
Chị ta ngây người nhìn tôi.
"Chị không thể buông bỏ anh ấy, Tiểu Triệt." Chị ta bật khóc: "Chị biết nhẽ ra chị không bên gặp anh ấy, đây chính là một lời nguyền, chỉ cần chị nhìn thấy anh ấy, chị sẽ không thể rời đi..."
"Không thể buông bỏ!" Tôi khẽ nói: "Thì hãy đi tìm anh ấy với thân phận Lư Thanh Thanh."
"Em nói gì cơ?" Chị ta đỏ mắt: "Làm sao chị có thể..."
"Chị!" Tôi nói với chị ta: "Chị phải học cách tự mình giải quyết vấn đề, chị không thể cả đời dựa vào việc trốn tránh hoặc dựa vào người khác để có được thứ mình muốn. Lúc đó chị đi cùng Liêu Phàm, là trốn tránh, chia tay Liêu Phàm quay về, vẫn là trốn tránh, bây giờ, chị còn muốn trốn tránh lần thứ ba sao? Rốt cuộc chị muốn gì, chị thực sự hiểu rõ chưa?"
"Chị không phải em..." Chị ta khóc nói: "Chưa từng có ai dạy chị cách giải quyết vấn đề, chị không làm được."
"Chị có thể làm được!" Tôi nhìn chị ta chằm chằm: "Chúng ta có chung dòng máu, em có thể làm được, chị cũng có thể làm được." Tôi ngập ngừng, "Lần này, em sẽ không giúp chị, Lục Trạm cũng sẽ không giúp chị."
Chị ta ngây người nhìn tôi.
"Đừng trốn tránh nữa!" Tôi nhìn thẳng vào mắt chị ta, "Bây giờ chị vẫn chưa hiểu sao? Dùng thân phận giả dối để yêu, để theo đuổi, để diễn kịch, sẽ không bao giờ có được thứ mình muốn."
Tôi đưa cho chị ta một cái túi, bên trong là chìa khóa xe và chìa khóa nhà trọ.
"Những thứ này, trả lại cho chị, vốn dĩ chúng không thuộc về em."
Bây giờ, tôi chỉ muốn những thứ thực sự thuộc về mình.
"Anh ấy còn muốn chị sao?" Chị ta ôm túi, khẽ hỏi.
"Không thử sao biết được?" Tôi khẽ thở dài: "Dù sao thì tình yêu đích thực, không thể nào giả tạo được."
Giống như khi ở dưới quê, Lục Trạm đã nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Giống như ở bện h viện, Liêu Phàm đã nhận ra Lư Thanh Thanh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cho dù khuôn mặt có giống nhau đến đâu, cho dù đổi tên, thay đổi thân phận, người thực sự yêu bạn vẫn có thể nhận ra bạn ngay lập tức.
"Chị suy nghĩ kỹ đi!" Tôi khẽ nói: "Liêu Phàm đã tìm được công việc biên tập mỹ thuật ở một tòa soạn, ngày kia sẽ rời khỏi Hải Thành."
"Em!" Chị ta ngây người nhìn tôi: "Em, em biết..."
"Chị, thực ra trong lòng chị cũng hiểu rõ." Tôi nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài cửa sổ: "Cả hai chúng ta trước đây đều sai rồi, người yêu chị sẽ không bao giờ nhận nhầm, nếu yêu, thì đừng để lại tiếc nuối."
***