Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài ngày sau, Liêu Phàm rời đi, tôi và Lục Trạm đi tiễn anh ta, Lư Thanh Thanh không đến.

Chị ta cũng không quay lại khu chung cư Vân Cung, mà trở về nhà mẹ đẻ.

Một tháng sau, Lư thị xảy ra chuyện.

Cảnh sát dựa vào đoạn video của Liêu Phàm để lần theo dấu vết, tìm ra một băng nhóm xã hội đen ở địa phương được Lư thị nuôi dưỡng, trong quá trình điều tra tình hình tài chính của công ty, lại phát hiện ra rất nhiều vấn đề.

Lục Trạm bán tháo cổ phần của Lư thị trong tay mình, anh là một trong những cổ đông lớn, thị trường thấy tình hình không ổn, lao xao vội vã bán theo.

Lư Ninh và Lư Phong đều bị bắt, Lư thị chính thức bước vào giai đoạn phá sản, thanh lý, Tạ Khiêm hoảng hốt, giục Lư Thanh Thanh quay lại chung cư Vân Cung cầu xin Lục Trạm giúp đỡ.

Chị ta đã đi, nhưng lại nói với Lục Trạm: "Chúng ta ly hôn đi."

Lục Trạm đã sớm lường trước được điều này, chỉ ngẩng đầu hỏi: "Em muốn gì?"

Hai người ký vào thỏa thuận ly hôn trước sự chứng kiến của luật sư ngay trong ngày hôm đó, Lư Thanh Thanh không đòi hỏi gì cả, chỉ nhờ Lục Trạm tặng mình một vé máy bay đến Giang Thành.

Giang Thành, là nơi Liêu Phàm đang ở.

***

Ba tháng sau, tôi gặp lại chị ta, ở công viên nhỏ dưới tòa nhà công ty Lục thị.

Chị ta đã giúp Tạ Khiêm xử lý xong phần lớn công việc của Lư gia, da cũng rám nắng hơn, cả người trông khác hẳn trước kia.

Chỉ có thói quen hút thuố c là không đổi.

Chị ta lấy ra một điếu thuố c: "Ban đầu mẹ vẫn chưa thể chấp nhận chuyện Lư thị phá sản, dù sao cũng làm phu nhân giàu có quá lâu rồi, ngày nào chị cũng khuyên nhủ bà ấy, giống như một người chị gái tư vấn tâm lý vậy."

"À đúng rồi." Chị ta nhìn tôi: "Hai tuần chị ở Giang Thành, cảm ơn em đã chăm sóc mẹ."

Tôi lắc đầu.

Dù sao đó cũng là mẹ ruột của tôi.

"Bà ấy,l." Lư Thanh Thanh có chút ngượng ngùng: "Bà ấy nghe nói em đưa bố đến Hải Thành rồi, nói muốn gặp bố..."

"Bà ấy cũng đã nói với em." Tôi cười gượng, "Chuyện này em đã hỏi bố, bố nói đã qua lâu như vậy rồi, trước kia ông ấy thực sự không thể buông bỏ, bây giờ là thực sự buông bỏ được rồi, sau này đừng gặp mặt nữa, cứ coi như người xa lạ đi."

"Cũng tốt." Một lúc lâu sau, chị ta chậm rãi nhả khói.

"Tuần sau chị sẽ đến Giang Thành."

"Liêu Phàm..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Vẫn không gặp chị." Khóe môi chị ta nở nụ cười cay đắng, "Nhưng chị sẽ không bỏ cuộc."

Trước kia anh ta đuổi theo chị ta đến Hải Thành, bây giờ, đổi lại chị ta theo đuổi anh ta đến Giang Thành.

"Tiểu Triệt!" Chị ta im lặng hồi lâu, nói với tôi: "Thật ra chị vẫn luôn muốn nói với em, những chuyện trước kia, thực sự xin lỗi, cũng rất cảm ơn em."

Tôi lắc đầu: "Mọi chuyện đã qua rồi."

Khi rời đi, tôi nói với chị ta: "Sau này vẫn nên hút thuốc ít thôi."

Chị ta quay đầu lại, hất mái tóc xoăn dài mới uốn, cười xua tay: "Không sao, bây giờ chị không cần phải diễn trước mặt bất kỳ ai nữa."

Vẫn là tính cách bướng bỉnh như xưa.

***

Sau khi Lư Thanh Thanh rời đi, tôi ngồi trên ghế dài trong công viên chờ Lục Trạm.

Không lâu sau, anh cầm một hộp chuyển phát nhanh đi tới.

"Đây là gì vậy?" Tôi đi tới hỏi.

"Hôm nay gửi đến công ty." Anh đặt hộp lên ghế dài: "Là ban tổ chức cuộc thi dịch thuật gửi đến."

Tôi mở ra, bên trong là một chiếc cúp giải Nhất, và một lá thư mời làm việc.

"Vậy nên." Anh xoa đầu tôi: "Bây giờ có thể nói cho anh biết, rốt cuộc bút danh của em là gì chưa?"

"Anh thực sự không biết sao?" Tôi cười nghiêng đầu.

Anh kéo tôi vào lòng, giọng nói nhẹ nhàng và dịu dàng.

"Biết, nhưng muốn nghe em nói."

Tôi vòng tay qua cổ anh, nhìn vào đôi mắt anh đang mỉm cười.

"Trạm Triệt."

Trạm Triệt, có nghĩa là trong trẻo, sáng sủa.

Tình yêu đích thực trong trẻo, sáng sủa, sẽ không bao giờ nhận nhầm.

***

**[Hết]**