Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
**1**
5 giờ chiều, Lục Trạm vừa kết thúc một cuộc họp, đã vội vã về nhà.
"Gần đây Lục tổng đều tan làm đúng giờ nhỉ?" Tiểu Triệu cẩn thận hỏi thư ký Trương.
Trương Thần mỉm cười, chỉ nói: "Lục tổng là người coi trọng gia đình."
Là một thư ký đủ tiêu chuẩn, anh ta không nói thêm gì nữa.
Thật ra anh ta muốn nói là, phu nhân hiện tại đang mang thai 5 tháng, lại còn là song thai, nếu không phải phu nhân ngày nào cũng giục, Lục tổng căn bản không muốn đi làm.
Bây giờ còn có thể gặp anh ấy ở công ty, đã là rất tốt rồi.
***
Lục Trạm vừa về đến nhà, đã đi thẳng đến thư phòng.
Quả nhiên, anh nhìn thấy vợ mình đang ngồi trước bàn, bụng bầu vượt mặt, vẫn đang dịch tài liệu.
Sau khi "Cuộc thi dịch thuật Hannah Thomas" kết thúc, trình độ dịch thuật của "Trạm Triệt" đã được ban giám khảo nhất trí công nhận, Doãn Lam Triệt nhận được lời mời hợp tác từ nhà xuất bản, hiện tại đã dịch được vài tập thơ tiếng Anh.
"Về rồi à?" Doãn Lam Triệt nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên cười với anh.
"Hôm nay không phải anh còn hẹn ăn cơm với bạn học cũ sao? Sao anh lại về giờ này?" Nói rồi cô định đứng dậy.
"Hẹn 7 giờ." Lục Trạm bước tới đỡ cô, hết sức cẩn thận, "Không về nhìn em một cái, anh ăn không ngon."
"Tối nay không được làm việc nữa." Anh bá đạo cất cuốn sách cô đang đọc trên bàn đi: "Chỉ được chơi và nghỉ ngơi."
Cô cười rạng rỡ: "Em biết rồi, anh đi nhanh đi, tối nay em sẽ không làm gì cả."
Cô đẩy anh: "Không phải là bạn thân nhất thời đại học sao? Nhiều năm không gặp, đừng để người ta đợi lâu."
Lục Trạm gật đầu, nhưng vẫn ở nhà nhìn Doãn Lam Triệt ăn cơm xong, mới đúng giờ đến nhà hàng đã hẹn.
***
Đường Khinh đã đợi sẵn.
"Chúc mừng cậu!" Đường Khinh cười nâng ly: "Sắp làm bố rồi."
"Cảm ơn!" Lục Trạm cụng ly với anh ta.
"Kết hôn rồi quả nhiên khác hẳn." Đường Khinh trêu chọc anh, "Trên mặt cậu gần như viết rõ mấy chữ "Tôi có vợ, tôi hạnh phúc" rồi."
Lục Trạm cười phá lên.
Đường Khinh lại cười: "Khi nào sinh? Tớ là bố đỡ đầu, phải chuẩn bị hồng bao trước."
"Vậy cậu phải chuẩn bị hai cái." Lục Trạm cười nói.
"Song thai?"
"Ừm, nên có thể sinh sớm."
Đường Khinh cười sảng khoái: "Vậy sau này cậu phải chuẩn bị tâm lý, tớ nghe nói rất nhiều cặp song sinh ngay cả bố mẹ cũng không phân biệt được."
Hai người hàn huyên thêm một lúc, Đường Khinh biết anh lo lắng cho người nhà, cũng không giữ anh lại lâu, liền giải tán.
***
Chia tay Đường Khinh, Lục Trạm đến "Thanh Triệt" mua bánh ngọt cho Doãn Lam Triệt.
Trong lúc chờ bánh, anh nhìn về phía chỗ ngồi cạnh cửa sổ trong tiệm, vô thức nhớ đến lời nói vừa nãy của Đường Khinh.
Rất nhiều cặp song sinh, ngay cả bố mẹ cũng không phân biệt được.
Anh lắc đầu cười, song thai à...
Thực sự là như vậy.
***
Ba năm trước, anh vừa mới tiếp quản Lục thị, đã xảy ra chuyện.
Công ty vướng vào vài vụ tranh chấp hợp đồng, ồn ào náo nhiệt.
"Có người cố ý hãm hại chúng ta." Lúc đó, bố nói với anh như vậy.
"Đều là lĩnh vực thương mại xuyên biên giới." Lục Trạm trầm ngâm: "Bây giờ ở Hải Thành, muốn cạnh tranh với Lục Thị trong lĩnh vực thương mại xuyên biên giới, hơn nữa có năng lực cạnh tranh với chúng ta, chắc chỉ có Lư thị."
"Lư thị làm việc luôn không quang minh chính đại." Ông Lục trầm ngâm, "Nghe nói Lư Ninh bị bệnh, chuẩn bị nghỉ hưu, đây là muốn trước khi giao công ty cho con trai, giải quyết chúng ta trước sao..."
"Mấy lão già trong hội đồng quản trị, có mấy người thôi mà ngày nào cũng kêu gào, yêu cầu cách chức ban lãnh đạo." Ông Lục tiếp tục nhíu mày nói, "Bố thấy tám chín phần mười là Lư thị giở trò sau lưng."
"Ông ta muốn giải quyết chúng ta, thực ra cũng không dễ dàng như vậy." Lục Trạm suy nghĩ một chút, "Tám chín phần mười là muốn thương lượng điều kiện."
Ông Lục trầm tư hồi lâu, ngẩng đầu lên: "Con nghĩ nên làm thế nào?"
Hai bố con nhìn nhau.
"Chủ động tấn công." Lục Trạm nói.
***
Vì vậy, nhà họ Lục đã chủ động liên lạc với nhà họ Lư, nói muốn hai công ty hợp tác kinh doanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thương trường như chiến trường, hai bên đều là người khôn ngoan, sau vài vòng đàm phán, cơ bản đã nắm rõ đối phương muốn gì.
Trên bàn ăn, Lư Ninh đặc biệt dẫn Lư Thanh Thanh đến, chỉ vào cô ấy, nói với Lục Trạm: "Hai người trẻ tuổi, nên trò chuyện nhiều hơn."
Nhà họ Lư muốn thông qua việc liên hôn, ràng buộc sự hợp tác của Lục thị trong lĩnh vực thương mại xuyên biên giới.
Thực ra, là muốn một nửa thị phần hiện tại của Lục thị.
"Tiểu nhân, đúng là phong cách quen thuộc của Lư thị!" Ông Lục tức giận đến mức ho khan: "Năm đó bạn của bố, Trịnh tiên sinh, cũng là mắc bẫy của Lư Ninh, mới khiến gia đình tan nát, ai ngờ qua bao nhiêu năm, bố không những không thể báo thù cho ông ấy, mà bản thân còn..."
"Không sao đâu bố." Lục Trạm nhẹ nhàng vỗ lưng cho ông, "Liên hôn thì liên hôn, chỉ có liên hôn, mới có thể ổn định Lư thị, tính toán lâu dài, nếu không, Lư thị gây khó dễ vào lúc này, chúng ta sẽ tổn thất nguyên khí nặng nề."
***
Vì vậy, anh và Lư Thanh Thanh bắt đầu hẹn hò.
Anh có thể cảm nhận được, cô ấy không tập trung.
Lư Thanh Thanh giống như một nàng công chúa kiêu ngạo, nói rằng lịch trình của mình rất bận, mỗi tuần chỉ có thể gặp anh tối đa một lần.
Trong lòng anh cũng mong muốn như vậy.
Chỉ là những ngày không gặp mặt, anh đều cử người mang quà đến nhà họ Lư.
Trước kia anh từng nghe nói, Lư Thanh Thanh lúc đi học, đã từng có một mối tình oanh oanh liệt liệt.
Anh không có hứng thú tìm hiểu chi tiết về mối tình đó, dù sao cô ấy cũng đang diễn kịch, anh cũng đang diễn kịch, nếu thực sự tiến đến hôn nhân, cùng lắm là sau khi mọi chuyện kết thúc, hai người ly hôn.
Thậm chí có thể không cần kết hôn, chỉ cần dùng việc đính hôn để ổn định Lư thị là được rồi.
Nhưng ai ngờ, Lư Thanh Thanh đột nhiên gặp tai nạn xe hơi.
Là bạn trai, anh đương nhiên phải đến bệnh viện thăm hỏi.
Anh nhớ mãi ngày hôm đó, là ngày 26 tháng 3 năm 2020, anh đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô gái trên giường bệnh, yếu ớt ngồi đó, quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau.
Anh sững người.
Hình như... có gì đó khác lạ.
Nhưng hình như cũng không phải.
***
Sau đó, anh vẫn tiếp tục hẹn hò với Lư Thanh Thanh như cũ.
Cô ấy rõ ràng vẫn là con người như vậy, nhưng không hiểu sao, anh luôn cảm thấy sau vụ tai nạn xe hơi trông dễ thương hơn trước rất nhiều.
Cô ấy dễ thương đến mức khiến anh sẽ vô thức nhìn không rời mắt, bắt đầu mong chờ mỗi lần được hẹn hò.
Hôm đó, anh mua cho cô một cốc trà sữa, cô bĩu môi cắn ống hút, khe khẽ phàn nàn: “Trân châu trong cốc em cũng không hút được.”
“Thật sao?” Anh từ phía đối diện đứng dậy, đi tới ngồi cạnh cô, “Để anh xem xem.”
Cô vốn tưởng anh đang nhìn ống hút, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã bị anh chiếm lấy đôi môi.
Cô mở trừng mắt nhìn anh lo lắng đến mức quên cả hô hấp.
Bất lực, anh chỉ có thể buông ra, cô đỏ mặt, cắn môi, nhẹ giọng nói: "Anh đang làm gì vậy?"
Anh ngơ ngác nhìn bộ dáng ngượng ngùng của cô, trong đầu chỉ có một câu nói.
Lục Trạm, ngươi xong đời rồi.
Không muốn suy nghĩ nữa, anh ôm lấy khuôn mặt cô và hôn cô thật lâu, cứ như vậy.
Ba tháng sau, họ kết hôn.
Vào đêm tân hôn của họ, anh đưa cho cô một cuốn nhật ký trống.
Anh không thể nói tại sao, nhưng theo bản năng anh cảm thấy vợ của mình dường như đang giấu điều gì đó trong lòng.
Anh không biết cô còn nhớ bạn trai thời đi học của mình không, nhưng anh không thể hỏi, cũng không muốn hỏi.
Anh chỉ không muốn cô giữ nó trong lòng.
Tôi đưa cho cô một cuốn nhật ký với hy vọng cô có thể viết nó ra và họ sẽ có cơ hội để nói chuyện.
Sau đó, tình trạng thể chất của Lư Ninh buộc ông ta phải nghỉ hưu, và Lư Phong trở thành người đứng đầu nhà họ Lư.
Lư Phong từ nhỏ đã được nuông chiều, kiêu ngạo và đầy tham vọng, nổi tiếng ở Hải Thành là một kẻ không nên chọc, nhưng dù sao cũng không xảo quyệt như Lư Ninh.
Cậu ta là kẻ bảo thủ không bao giờ lắng nghe lời khuyên của người khác. Vậy nên đã mắc một số sai lầm trong kinh doanh cần nhờ tới Lục Trạm giải quyết. Lục Trạm đã giúp cậu ta từng việc một.
Ông Lục thấy vậy thì rất lo lắng, hỏi anh có phải vì Lư Thanh Thanh không.
Anh lắc đầu nói không.
Giúp đỡ Lư Phong là một phần trong kế hoạch của anh. Chỉ là luộc một con ếch trong nước ấm để nó thả lỏng cảnh giác mà thôi.
Nhưng Lư Thanh Thanh thật sự đã trở thành nút thắt trong lòng anh.
Anh có phần lo sợ nếu thực sự tấn công Lư thị như dự định thì sẽ mất đi cô.
Mặc dù anh đã nghĩ đến cách bảo vệ cô, cho dù nhà họ Lư có sụp đổ, anh cũng sẽ không để cô phải chịu bất cứ tổn hại nào.
Nhưng liệu cô có căm ghét anh không?