Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 10

Tác giả: Mr.Bin

Trở về từ biệt thự họ Lục, Nhã Lam im lặng suốt cả chặng đường. Cô không nói, không nhìn, chỉ nép sát vào cửa xe như muốn rút lại mình khỏi thế giới của anh.

An Dương không nói gì. Nhưng tay anh vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, không rời.

Khi xe dừng, anh không để tài xế mở cửa. Anh tự mình bước xuống, vòng qua kéo cô ra khỏi xe. Không mạnh bạo, nhưng cũng chẳng dịu dàng. Giống như đang giữ lấy một thứ anh sợ mất đi.

Vừa vào đến nhà, cánh cửa khép lại, An Dương đã đẩy cô vào tường, không nói một lời. Ánh mắt anh tối sầm, nỗi tức giận âm ỉ từ cuộc trò chuyện với mẹ vẫn cháy bừng trong đáy mắt.

“Anh…” – Nhã Lam chưa kịp thốt lên, đã bị anh ép sát, hôn mạnh lên môi.

Không phải nụ hôn của dịu dàng, mà là chiếm đoạt, là khẳng định quyền sở hữu.

“Anh giận sao?” – Cô hỏi, giọng run run.

“Không. Anh đang điên.” – An Dương thở gấp, bàn tay luồn vào sau lưng cô, kéo phăng khóa váy. “Điên vì suýt chút nữa mất em.”

Váy rơi xuống sàn, từng lớp vải mỏng như tan biến dưới tay anh. Nhã Lam bị bế bổng lên, đẩy thẳng vào phòng ngủ. Tấm lưng cô vừa chạm giường, anh đã phủ người lên ngay lập tức.

“Anh cần em. Ngay bây giờ.” – Giọng anh khàn đặc, đôi mắt dán vào cô như nhìn thấy cả thế giới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chưa kịp trả lời, cô đã bị xâm chiếm hoàn toàn. Cú thúc đầu tiên khiến cô bật tiếng rên nghẹn ngào, móng tay cào lên lưng anh trong vô thức.

An Dương cắn nhẹ lên cổ cô, tay giữ chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu. Cơ thể anh như lửa, nóng rực, cuồng dã và không có điểm dừng.

“Anh sẽ làm em nhớ đến anh... bằng từng tấc da, từng vết hôn, từng cú va chạm này…” – Anh gằn giọng, đôi môi không ngừng đốt cháy làn da cô.

“An Dương… chậm… quá sâu…” – Nhã Lam thở gấp, cơ thể co giật theo từng nhịp anh đẩy vào.

“Không chậm.” – Anh cười gằn. “Anh muốn em đau, muốn em rên rỉ, muốn em chỉ có thể nghĩ đến anh khi nhắm mắt.”

Những âm thanh ướt át vang vọng trong không gian. Ga giường nhàu nhĩ, không khí đặc quánh mùi da thịt và hơi thở nồng nàn.

Nhã Lam tưởng như mình sẽ tan ra trong từng chuyển động của anh. Cô không còn phân biệt được cảm xúc là đau hay sướng, chỉ biết mình hoàn toàn bị nhấn chìm.

Khi lên đỉnh, cô bật khóc.

Không phải vì thể xác, mà vì cảm xúc bị dồn nén vỡ òa. Vì người đàn ông đang điên cuồng chiếm hữu cô cũng là người đứng giữa cả thế giới… và chọn cô.

An Dương dừng lại. Anh ôm cô thật chặt, thì thầm bên tai:

“Anh sẽ không để ai làm tổn thương em. Kể cả mẹ anh.”

“Em không cần gì… chỉ cần anh giữ lời…”

“Anh giữ em.” – Anh dứt khoát. “Cả đời.”