Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 9
Tác giả: Mr.Bin
Sáng hôm sau, Nhã Lam thức dậy trong vòng tay An Dương. Cả người cô vẫn còn ê ẩm, dấu tích từ đêm qua rải rác như chứng cứ sống cho cơn cuồng loạn kéo dài cả tiếng đồng hồ.
An Dương vẫn chưa rời đi. Anh đang nhìn cô, mắt đầy đắm đuối và chiếm hữu.
“Anh dậy từ bao giờ?” – Cô thỏ thẻ, giọng khàn đặc.
“Từ khi em ú ớ rên trong mơ.” – Anh nghiêng người, hôn nhẹ lên môi cô. “Em rên tên anh.”
“Anh nói dối.” – Nhã Lam đỏ mặt, dùng chăn che kín đầu.
“Vậy đêm nay anh lại khiến em rên thật, để so sánh xem giống không nhé?” – Anh ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng trầm khàn gợi tình.
Cô đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh: “Anh chỉ giỏi bắt nạt.”
An Dương bật cười, kéo cô ngồi dậy. Anh mặc lại áo sơ mi, cài từng chiếc cúc như một quý ông hoàn hảo. Nhưng khi xoay người lại nhìn cô, ánh mắt anh vẫn như thú dữ đói mồi.
“Chuẩn bị đi. Hôm nay anh dẫn em đến một nơi.”
“Đi đâu?” – Cô ngạc nhiên.
“Ra mắt mẹ anh.”
Nhã Lam c.h.ế.t lặng.
Chiếc xe dừng lại trước biệt thự họ Lục – nơi chỉ những nhân vật lớn trong giới doanh nhân mới dám bén mảng tới. Cô chưa kịp hoàn hồn thì đã bị An Dương nắm tay kéo vào. Tay anh nắm chặt, lạnh lùng mà cương quyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bà Lục – mẹ anh – đang ngồi ở phòng khách, ánh mắt lạnh lẽo như dao. Vừa thấy Nhã Lam, bà đã nheo mắt.
“Cô là ai?”
An Dương không ngần ngại, kéo cô ngồi xuống cạnh mình: “Bạn gái con. Sẽ là vợ con.”
Nhã Lam muốn chui xuống đất.
Bà Lục bật cười khẩy, giọng nói vang lên đầy châm biếm: “Cô gái này? Con định đem loại người như thế vào nhà họ Lục?”
An Dương siết c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt anh vụt tối.
“Cô ấy là người con chọn. Mẹ chỉ cần biết điều đó.”
“Chọn?” – Bà Lục nhướng mày. “Một đứa không danh phận, không học vị, chẳng có gì ngoài cái mặt xinh và cơ thể... đủ để làm con phát điên?”
Câu nói như tát thẳng vào mặt Nhã Lam.
Cô cắn môi, im lặng. Cô biết mình không môn đăng hộ đối, càng không có gì xứng với An Dương. Nhưng... ánh mắt anh lúc đó khiến cô chấn động.
“Con yêu cô ấy.” – Anh nói dứt khoát, từng chữ như đinh đóng cột.
Bà Lục bật dậy, giận dữ: “Yêu? Đàn ông nhà họ Lục không yêu thứ rẻ tiền!”
“Vậy mẹ cứ xem con là đứa con rẻ tiền nhất đi.” – An Dương đứng dậy, kéo Nhã Lam sát vào người. “Bởi vì con sẽ lấy cô ấy, dù mẹ đồng ý hay không.”
Nhã Lam run lên trong lồng n.g.ự.c anh. Nhưng An Dương chỉ cúi xuống, đặt môi lên trán cô như trấn an.
“Đừng sợ. Có anh ở đây, không ai chạm vào em được.”
Và lần đầu tiên, Nhã Lam không chỉ bị chiếm lấy bằng thân thể... mà còn bằng cả trái tim.