Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 11
Tác giả: Mr.Bin
Sáng thứ Hai.
Nhã Lam bước vào thang máy tầng 30 – khu vực điều hành cao nhất của Tập đoàn Lục Thị – trong ánh mắt dò xét của hàng chục nhân viên. Cô mặc chiếc váy ôm gọn dáng, cổ áo cao kín đáo, nhưng không thể che được những dấu đỏ mờ mờ sau gáy… và rõ nhất là cái cách An Dương nhìn cô.
Nhìn như muốn ăn thịt.
“Cô ta là ai mà tổng giám đốc tự mình đưa đi làm?”
“Còn xách cặp cho cổ nữa kìa…”
“Lạ chưa kìa, tưởng anh Dương không gần phụ nữ?”
Tiếng xì xào râm ran không ngớt. Nhã Lam bước đi, ngẩng cao đầu nhưng lòng run như cành liễu gặp gió. Đây là lần đầu tiên An Dương công khai cô giữa bàn dân thiên hạ, mà không hề báo trước.
Vừa đến cửa phòng họp, anh bất ngờ kéo cô sát lại.
“Trưa nay, ăn cùng anh.”
“An Dương... mọi người đang nhìn…” – Cô lí nhí.
Anh cúi sát, hôn nhẹ lên má cô một cái rõ kêu: “Cho họ nhìn kỹ hơn.”
Nhã Lam sắp nổ tung tại chỗ.
Buổi trưa, cô bị trợ lý của An Dương đưa đến phòng Tổng giám đốc. Không phải phòng họp. Không phải nhà ăn. Là phòng riêng, nơi mỗi lần cô bước vào là mỗi lần trái tim mất kiểm soát.
“Khóa trái cửa.” – Giọng anh vang lên, trầm khàn.
“Anh gọi em tới ăn mà...”
“Anh đói rồi.” – Anh quay ghế lại, đôi mắt tối sầm. “Đói em.”
Chỉ hai từ. Cô gãy gục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
An Dương tiến lại, tay kéo áo vest cô đang mặc, hôn lên cổ áo trắng, rồi l.i.ế.m nhẹ vết hôn đêm qua còn mờ. “Mấy kẻ ngoài kia... nhìn em là đủ khiến anh muốn xé em ra rồi.”
“Anh điên...”
“Ừ, vì em.”
Và rồi, không để cô kịp nói thêm một chữ nào, anh đã bế cô lên bàn làm việc.
“Ở đây á? An Dương, không... không được...!”
“Cửa khóa. Rèm kéo. Chỉ còn em và anh.”
Chiếc váy bị vén lên, nội y bị kéo phăng không thương tiếc. Nhã Lam thở gấp, hai tay bấu chặt vai anh khi anh cúi xuống, trêu chọc bằng môi và lưỡi ở nơi nhạy cảm nhất.
“Đừng rên lớn. Muốn cả tầng biết à?” – Anh cười tà, giọng trầm khàn ma mị.
“Anh thật sự... điên rồi...” – Cô cắn môi, ngăn tiếng rên đang bật ra.
“Điên vì em. Và chỉ có em mới khiến anh mất kiểm soát như vậy.”
Một cú đẩy sâu bất ngờ khiến cô cong cả người lên, miệng bật ra tiếng rên nghẹn ngào dù đã cố nín.
Anh bắt đầu nhịp nhanh, mạnh, từng cú đ.â.m như trút giận, nhưng vẫn đậm chất mê luyến. Lưỡi anh thỉnh thoảng l.i.ế.m lên tai cô, thì thầm:
“Cơ thể này... tiếng rên này... chỉ được dành cho anh.”
Nhã Lam run rẩy, từng đợt khoái cảm dâng trào như vỡ bờ. Dù ngoài kia đầy rẫy ánh mắt, nhưng trong căn phòng này… cô lại tự nguyện tan chảy hoàn toàn.
Và đúng lúc đỉnh điểm của cuồng nhiệt, chuông điện thoại reo vang. An Dương khựng lại một giây, nhìn dãy số hiển thị rồi cười lạnh.
“Là mẹ anh.”
Cô tròn mắt: “Vậy...”
Anh cúi xuống thì thầm vào tai cô, không rút ra, nhấn sâu thêm một cú:
“Càng phải để bà biết... em quan trọng đến mức nào.”