Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 12
Tác giả: Mr.Bin
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, dồn dập.
“Thưa Tổng giám đốc, có cuộc họp gấp với đối tác từ Hàn Quốc, họ đã tới sảnh tầng 31!”
An Dương khựng lại giữa cú nhấn sâu, ánh mắt lóe lên tia bực dọc. Nhã Lam đang nằm dưới thân anh, hai má đỏ rực, mắt ươn ướt vì khoái cảm chưa kịp tắt.
“Anh...” – Cô thở dốc, định đẩy anh ra.
“Im. Ngồi im đấy.” – Anh cúi sát, thì thầm vào tai cô, giọng trầm và lạnh đến mức khiến cô rùng mình. “Đừng để anh phải dừng lại giữa chừng. Anh ghét điều đó.”
Nói rồi, anh kéo vội chiếc áo vest khoác lên người cô, nhưng không rút ra, chỉ khéo léo dịch người để che chắn cho cả hai sau bàn làm việc.
Cửa bật mở.
Trợ lý bước vào, vừa kịp cúi đầu thì ánh mắt đụng trúng ánh nhìn lạnh buốt của An Dương.
“Tôi đang họp riêng. Ra ngoài.” – Giọng anh sắc như dao.
“Dạ, vâng...” – Trợ lý thoáng giật mình, mặt biến sắc khi thấy một đôi giày cao gót nữ màu nude thò ra từ gầm bàn, và một chiếc áo sơ mi mỏng vắt hờ trên ghế da phía sau.
Anh ta cúi đầu thật thấp, lặng lẽ rút lui, khép cửa lại không dám quay đầu.
Khi cánh cửa đóng lại, Nhã Lam gần như muốn độn thổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Anh điên thật rồi...” – Cô vùi mặt vào n.g.ự.c anh, run rẩy vì xấu hổ và vì... khoái cảm chưa dứt.
An Dương nhếch môi, hôn lên trán cô.
“Bọn họ nên biết, Tổng giám đốc cũng là đàn ông. Mà đàn ông, nếu yêu thật, sẽ không giấu giếm.”
Lời nói ấy khiến tim cô khựng lại. Cô siết chặt lấy anh, nghẹn ngào chẳng nói nên lời.
Và như để kết thúc buổi “làm việc riêng” đó một cách trọn vẹn, An Dương lại tiếp tục di chuyển trong cô, lần này chậm rãi nhưng sâu đến tận cùng.
“Chỉ mình anh được ở trong em, Nhã Lam. Cả đời.”
Chiều hôm đó, tin đồn nổ tung toàn bộ Tập đoàn.
“Tổng giám đốc và nhân viên quan hệ ngay tại phòng làm việc!”
“Anh Dương chưa từng thân với ai, vậy mà vì cô ấy, sẵn sàng quát cả trợ lý thân cận!”
“Tổng giám đốc đang điên vì tình hay chuẩn bị kết hôn thật vậy?”
Cùng lúc đó, bà Lục – mẹ anh – ném tờ báo tài chính xuống bàn. Bìa phụ là hình An Dương nắm tay Nhã Lam rời khỏi xe sang, ánh mắt anh nhìn cô gái ấy… như muốn ăn trọn.
“Giỏi. Rất giỏi!” – Bà rít lên, ánh mắt lạnh buốt. “Tưởng dọa được tôi à, An Dương?”
Bà nhấn nút gọi, giọng đanh lại:
“Chuẩn bị hồ sơ. Điều tra ngay cô gái đó. Từng trường học, từng người quen, từng vết nhơ nếu có… đem hết ra cho tôi!”