Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 13

Tác giả: Mr.Bin

Hai ngày sau, Nhã Lam nhận được một cuộc gọi lạ.

> “Chúng ta gặp nhau đi. Nếu em thật sự quan tâm đến An Dương, thì nên nghe một vài sự thật.”

Không chờ cô trả lời, đầu dây bên kia đã ngắt máy. Địa điểm được gửi tới là một quán café sang trọng ở trung tâm thành phố – nơi chỉ những người đủ tự tin mới dám xuất hiện với khí chất như đang bước lên sân khấu.

Nhã Lam đến. Và tất nhiên, người ngồi ở đó – chính là Ngọc Vy.

Cô ta khoác lên mình bộ váy trắng thanh lịch, trang điểm tỉ mỉ đến từng đường kẻ mắt, và nụ cười… sắc như dao.

“Cô đến rồi.” – Ngọc Vy nhấc tách trà lên, giọng mềm mại nhưng lạnh lùng. “Cũng không khiến tôi thất vọng.”

Nhã Lam ngồi xuống, ánh mắt thẳng thắn, không né tránh.

“Nói đi. Cô muốn gì?”

Ngọc Vy cười khẽ, đặt tách trà xuống bàn:

“Muốn em biết... thứ em đang có, từng là của tôi. Và tôi... sẽ lấy lại.”

“Anh ấy không phải đồ vật.” – Nhã Lam đáp, nhẹ nhàng nhưng sắc sảo. “Càng không phải là thứ cô có quyền nói ‘lấy lại’.”

“Em ngây thơ thật đấy.” – Cô ta nhoẻn cười. “An Dương yêu tôi đến phát điên. Anh ta từng cầu hôn tôi trước mặt toàn bộ giới doanh nhân thành phố này. Còn em? Chỉ là một cái bóng ướt át dưới thân anh ta mỗi đêm.”

Một tia lạnh lẽo thoáng qua ánh mắt Nhã Lam. Nhưng đúng lúc ấy...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

An Dương xuất hiện.

Anh không báo trước. Chỉ lặng lẽ đứng sau lưng Nhã Lam, ánh mắt dừng lại nơi Ngọc Vy như nhìn một người dưng đã c.h.ế.t trong trí nhớ.

“Nếu cô còn nói thêm một lời về Nhã Lam như thế nữa...” – Giọng anh trầm xuống, khàn đặc. “Tôi sẽ khiến tập đoàn cha cô mất luôn suất hợp tác với Lục Thị.”

Ngọc Vy giật mình, không ngờ anh đến nhanh như vậy.

An Dương tiến lên, vòng tay ôm lấy vai Nhã Lam, siết nhẹ. Hành động đơn giản, nhưng như một lưỡi d.a.o c.h.é.m nát niềm tin mong manh cuối cùng của người phụ nữ đối diện.

“Cô ta chỉ là người cũ.” – Anh cúi xuống thì thầm bên tai Nhã Lam. “Em là hiện tại... và tương lai của anh.”

Ngọc Vy cắn chặt môi. “Anh thay đổi rồi. Anh chưa từng là người như thế này.”

“Không. Là cô chưa từng thật sự hiểu tôi.” – An Dương lạnh lùng đáp. “Tôi từng điên vì yêu cô. Còn bây giờ... tôi bình tĩnh mà yêu Nhã Lam.”

Ánh mắt anh rơi xuống gương mặt cô gái trong vòng tay. Ánh nhìn dịu dàng đến mức khiến trái tim Nhã Lam run lên.

“Tôi không cần cô hiểu. Tôi chỉ cần cô biết – đừng đụng vào người phụ nữ của tôi.”

Không khí như đóng băng.

Ngọc Vy lặng người. Một giây sau, cô ta bật cười, rút ví, ném vài tờ tiền xuống bàn:

“Chúc hai người hạnh phúc. Dù sớm hay muộn, anh cũng sẽ quay lại... khi chán con bé này thôi.”

Cô ta quay đi. Nhưng Nhã Lam không quan tâm đến lời cuối ấy nữa. Bởi vì... khi cô nhìn lên, An Dương đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô – và lần đầu tiên, anh hôn lên mu bàn tay cô... ngay giữa nơi công cộng.

"Em không cần chứng minh gì cả." – Anh nói. "Anh là người sẽ làm điều đó thay em