Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 14

Tác giả: Mr.Bin

Một tuần sau, Lục Thị tổ chức dạ tiệc thường niên – nơi quy tụ các cổ đông, đối tác chiến lược và giới truyền thông.

Nhã Lam đứng trước gương, run nhẹ tay khi chỉnh lại chiếc đầm dạ hội ôm sát cơ thể. Chiếc váy màu đen nhung, xẻ tà cao, để lộ bờ vai trần quyến rũ và làn da trắng không tì vết.

Chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh là do An Dương chọn riêng cho cô – anh bảo:

> “Tối nay em là nữ chủ nhân. Phải khiến cả bọn họ cúi đầu nhìn em bằng sự ngưỡng mộ.”

Cửa phòng bật mở. An Dương bước vào trong bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt anh như muốn nuốt trọn cô khi dừng lại nơi dáng người mềm mại ấy.

“Anh nhìn em... như muốn ăn em tại chỗ vậy.” – Nhã Lam cười khẽ.

An Dương tiến lại gần, đặt tay lên eo cô, kéo sát vào lồng ngực.

“Đừng nói mấy câu kích thích vậy khi em chỉ đang mặc mỗi chiếc váy dễ xé này.” – Anh thì thầm bên tai, giọng trầm đục khiến cô run rẩy.

“Anh hứa rồi đấy. Hôm nay chỉ được nắm tay em thôi, không được ăn thịt.” – Cô chu môi.

“Không ăn thịt trước mặt người khác.” – Anh nhướng mày, cười tà. “Còn sau tiệc… thì em không thoát.”

Sảnh tiệc rực rỡ ánh đèn. Khi An Dương xuất hiện cùng Nhã Lam, tất cả ánh nhìn lập tức đổ dồn về họ.

Người ta xì xầm.

> “Là cô gái đó sao?” “Tổng giám đốc Lục chưa từng đưa ai công khai như vậy…” “Cô ta là ai mà được đặc cách thế?”

Nhã Lam bước cạnh An Dương, tay anh luôn siết c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt kiêu hãnh như muốn tuyên bố: "Đây là người phụ nữ của tôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bà Lục – mẹ An Dương – ngồi ở khu vực VIP, ánh mắt lạnh nhạt khi thấy họ, nhưng không lên tiếng. Đứng cạnh bà là một người đàn ông trung niên và... một cô gái mặc đầm đỏ rực – Thư Kỳ, ái nữ của tập đoàn bất động sản Thịnh Gia.

Cô ta bước tới, nâng ly rượu, mỉm cười nhìn Nhã Lam.

“Lần đầu gặp. Tôi là Thư Kỳ. Cũng từng là người mẹ anh Dương chọn để đính hôn.”

Nhã Lam khẽ cau mày. An Dương lập tức chắn trước mặt cô, giọng lạnh băng:

“Cô không cần chào hỏi người phụ nữ của tôi. Cô không đủ tư cách.”

Không khí đông cứng.

Thư Kỳ cười nhạt, nhưng ánh mắt cô ta lóe lên tia ganh ghét độc địa.

“Không sao. Em nghe nói... càng bị chối bỏ, càng đáng thương hơn. Nhưng anh Dương à, đừng quên, anh còn nợ nhà em một lời hứa.”

An Dương nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhã Lam, mắt không rời kẻ trước mặt.

“Thư Kỳ. Cô muốn chơi trò ‘lấy nợ đổi người’? Được. Nhưng cô nên nhớ, thứ tôi yêu... không có giá. Và cô, mãi mãi không mua nổi."

Buổi tiệc vẫn tiếp tục, nhưng Nhã Lam cảm nhận được… có một đôi mắt âm thầm theo dõi mình suốt buổi.

Khi cô vừa tách khỏi An Dương để vào nhà vệ sinh, một người phụ nữ lạ mặt bước tới, đưa một phong thư:

> “Cô nên biết sự thật trước khi quá muộn. Về thân phận thật của An Dương.”

Nhã Lam mở thư ra, đôi mắt cô lập tức mở to – bên trong là một bức ảnh chụp An Dương… tại bệnh viện tâm thần.