Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 22

Tác giả: Mr.Bin

Chiếc du thuyền trắng trôi lặng giữa làn nước xanh ngọc, ánh hoàng hôn nhuộm rực cả chân trời.

Trên boong tàu, chỉ có một vài người: một mục sư lớn tuổi, một nhiếp ảnh gia, hai vệ sĩ trung thành… và họ.

Nhã Lam mặc váy cưới trắng thuần khiết, không ren, không lộng lẫy, không voan phủ đầu – chỉ có một dải lụa trắng buộc quanh bụng hơi nhô cao, nơi một sinh linh nhỏ đang yên giấc.

An Dương đứng đối diện cô, trong bộ tuxedo đen ôm gọn vóc dáng cao lớn. Mắt anh nhìn cô như thể đây là lần đầu tiên – nhưng cũng là lần cuối cùng anh cần phải yêu thêm một ai khác trong đời.

“Em không nghĩ... lễ cưới của chúng ta sẽ như thế này.” – Cô thì thầm, tay run nhẹ trong tay anh.

“Anh cũng vậy.” – Anh khẽ cười. “Anh từng nghĩ sẽ cầu hôn em trong biệt thự hoa hồng, có phóng viên, có mẹ anh… Nhưng rồi anh nhận ra, tất cả những thứ đó không bằng… chỉ cần có em, ngay bây giờ.”

Vị mục sư nhìn cả hai, giọng trầm ấm vang lên giữa gió biển:

> “Cậu An Dương, cô Nhã Lam, hai người đến đây hôm nay, không phải vì điều gì cao siêu… mà là để tuyên thệ với nhau: Chọn yêu, chọn tha thứ, và chọn ở lại – dẫu sóng gió hay bình yên.”

An Dương siết c.h.ặ.t t.a.y cô.

> “Cậu An Dương, cậu có đồng ý lấy cô gái này làm vợ? Yêu cô ấy khi mạnh mẽ cũng như lúc yếu mềm, bảo vệ cô ấy trong từng giây phút của đời mình?”

Anh nhìn Nhã Lam, mắt ươn ướt, nhưng giọng đầy chắc chắn:

“Tôi đồng ý. Mãi mãi.”

> “Cô Nhã Lam, cô có đồng ý lấy người đàn ông này làm chồng? Tin anh ấy ngay cả khi cả thế giới nghi ngờ, ở cạnh anh ấy không chỉ khi hạnh phúc, mà cả khi mọi thứ tăm tối nhất?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhã Lam bật khóc, nhưng mỉm cười rạng rỡ:

“Tôi đồng ý. Từng nhịp tim của tôi, đều chọn anh.”

“Vậy thì,” – vị mục sư khẽ gật đầu – “Tôi tuyên bố, từ giây phút này, hai người là vợ chồng.”

An Dương cúi xuống hôn lên môi cô – không cuồng dại, không nồng cháy như mọi lần. Mà nhẹ nhàng, dịu dàng… như một vệt nắng cuối chiều vừa chạm tới mái tóc người mình yêu.

Gió thổi qua.

Giấy chứng nhận kết hôn được trao tận tay cô.

Họ nhìn nhau, và cùng nói một câu:

“Chúng ta là của nhau. Không ai có thể thay đổi điều đó.”

Tối đó, giữa căn phòng ngủ nhỏ trên du thuyền, Nhã Lam ngồi trong lòng anh, hai người cùng nhìn ra biển. Tay anh đặt trên bụng cô, tay cô đặt lên tim anh.

“Em sợ...” – Cô thì thầm. “Sợ mọi thứ đẹp quá sẽ bị lấy mất.”

“Vậy thì...” – An Dương cúi đầu, hôn lên vai cô – “Đêm nay anh sẽ yêu em đến khi em không còn nhớ nỗi sợ là gì.”

Và đêm ấy, họ lại hòa vào nhau – như sóng với biển, như tim với tim… Nhịp yêu dập dồn, không cần lý trí dẫn lối. Chỉ cần cảm xúc… và lời thì thầm trong đêm:

“Vợ yêu, anh là của em rồi.”