Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 23
Tác giả: Mr.Bin
“Tổng Giám Đốc Lục Thị bí mật kết hôn trên du thuyền, vợ anh là ai? Cô gái mang thai được phong ‘nữ chủ nhân Lục gia’ là người thế nào?”
“Cưới vội? Cưới chạy bầu? Hay còn lý do nào ẩn sau màn hôn lễ lặng thầm?”
Tin tức lan nhanh như vết dầu loang.
Sáng hôm đó, Nhã Lam ngồi bên cửa sổ, tay cầm ly sữa nóng, bụng đã nhô cao đến rõ ràng. Cô nhìn điện thoại – hàng trăm tin nhắn, bình luận, inbox chửi rủa, chế giễu, thậm chí dọa giết.
> “Con hồ ly!”
“Làm trò gì đó mà bắt tổng tài cưới chạy bầu vậy?”
“Thật ra cô ta là ai? Một nhân viên cấp thấp mà có thể trèo lên giường An Dương?”
An Dương bước vào đúng lúc cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt u ám.
“Đừng đọc mấy thứ đó.” – Giọng anh lạnh lùng, trầm tối. “Tất cả sẽ bị xử lý. Anh không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương em.”
“Em ổn.” – Nhã Lam mỉm cười. “Thật sự ổn. Em chỉ lo… người đứng sau chuyện này không đơn giản.”
An Dương siết chặt tay. Anh biết: Chỉ có nội bộ Lục Thị hoặc người thân cận mới biết thời điểm, địa điểm và quy mô hôn lễ.
Và anh nghi ngờ nhất… là bà Lục – mẹ anh.
Buổi chiều, khi An Dương đang ở văn phòng xử lý khủng hoảng truyền thông, Nhã Lam được hộ vệ riêng đưa đến phòng khám thai định kỳ.
Nhưng khi xe vừa dừng lại, tài xế bỗng nhận được một cuộc gọi. Anh ra hiệu cho vệ sĩ tạm thời rời xe vì lý do “an ninh”, và chỉ sau vài phút – cửa xe phía sau bị kéo mạnh ra.
Hai người đàn ông lạ mặt lao tới, túm lấy Nhã Lam, trùm kín đầu cô, siết chặt cơ thể cô đang mang thai bằng băng vải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Chỉ cần con đàn bà này biến mất, thằng An Dương sẽ phát điên…” – Một giọng nói vang lên trong bóng tối, gằn gằn như rắn độc.
Nhưng họ không ngờ, Nhã Lam mang thai… nhưng không yếu đuối.
Cô cắn mạnh vào tay kẻ ôm, đá thẳng vào đầu gối đối phương – dù cả người đau điếng, nhưng cô vẫn gào lên:
“Cứu tôi! Cứu tôi với!”
Tiếng còi xe hú lên. Từ một góc tòa nhà, xe hộ vệ thật sự của An Dương xuất hiện, và không ai khác – anh đích thân lao ra, ánh mắt đỏ ngầu.
“Buông cô ấy ra!!!” – Anh hét lên, giọng vang như sấm.
Kẻ bắt cóc chưa kịp quay đầu thì đã bị An Dương đ.ấ.m ngã gục xuống vỉa hè. Tên còn lại định rút d.a.o – nhưng vệ sĩ của anh đã bẻ gãy tay hắn trước khi kịp làm gì.
An Dương lao đến ôm Nhã Lam, người cô run lên vì hoảng loạn. Máu chảy ở đùi. Anh sợ đến tê liệt tim mình.
“Gọi cấp cứu! Ngay!” – Anh hét lên, áp tay lên bụng cô. “Con của anh… xin đừng… xin đừng có chuyện gì…”
Tại bệnh viện, sau nhiều giờ cấp cứu, bác sĩ bước ra với vẻ mặt mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm:
> “Cô Nhã Lam đã qua cơn nguy hiểm. Thai nhi không bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng từ giờ phải nằm cố định đến khi sinh.”
An Dương ngồi sụp xuống sàn, lần đầu tiên trong đời… bật khóc như một đứa trẻ.
Anh bước vào phòng, nắm lấy tay Nhã Lam – đang tỉnh lại, yếu ớt cười:
“Em còn sống. Con cũng vậy…”
An Dương không nói. Anh chỉ khẽ hôn lên tay cô, thì thầm:
“Từ hôm nay trở đi, ai dám chạm vào em… anh sẽ khiến kẻ đó không còn cơ hội mở mắt ra nữa.”