Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 24

Tác giả: Mr.Bin

Sảnh lớn biệt thự nhà họ Lục sáng choang ánh đèn. Mọi người trong nhà đều im bặt khi An Dương bước vào, bộ vest đen phủ đầy gió bụi, đôi mắt đỏ ngầu như loài sói hoang bị dồn đến chân tường.

Anh không báo trước.

Không thư ký, không trợ lý.

Chỉ có một tập hồ sơ trên tay, và một ngọn lửa điên cuồng đang bốc cháy sau ánh nhìn.

Bà Lục – người phụ nữ được xem là người nắm quyền trong Lục gia – vừa bước xuống cầu thang, chạm mắt anh, đã lạnh giọng:

“Con đến đây làm gì, ăn mặc như kẻ vừa đánh nhau ngoài đường?”

An Dương không đáp. Anh ném mạnh tập hồ sơ xuống bàn kính trong suốt, khiến nó bật lên tiếng rạn nứt.

“Mẹ thuê người hại cô ấy.”

Câu nói lạnh tanh như búa đập thẳng vào sàn đá cẩm thạch.

Căn biệt thự lặng như tờ.

Bà Lục cau mày: “Con đang nói cái gì vậy? Hại ai?”

An Dương tiến lên một bước. Giọng anh trầm, sắc như dao:

“Cô gái con cưới. Người đang mang thai cháu nội của mẹ. Người suýt c.h.ế.t trên tay của đám sát thủ thuê qua tài khoản công ty vỏ bọc… đứng tên mẹ.”

Bà Lục thoáng bối rối. Nhưng chỉ giây lát sau, bà bật cười, rót trà vào tách sứ.

“Con quá đa nghi. Đừng để tình yêu làm mờ lý trí.”

“Không.” – An Dương cắt lời. “Là chính mẹ đánh mất lương tri, không phải con mất lý trí.”

“Mẹ nghĩ con không dám động vào mẹ sao?”

Câu đó khiến mọi người trong nhà ngừng thở. Không ai từng nghĩ… An Dương sẽ nói những lời như thế – với người sinh ra mình.

Nhưng hôm nay, An Dương không còn là cậu thiếu gia ngày xưa gật đầu im lặng nữa. Anh là người đàn ông suýt mất vợ, mất con… và anh không tha thứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh rút điện thoại, bấm gọi:

> “Bắt đầu chuyển quyền điều hành toàn bộ chi nhánh phía Bắc sang cho tôi.”

> “Khởi động hồ sơ kiểm toán Lục phu nhân. Càng nhanh càng tốt.”

> “Chuẩn bị gửi đơn kiện. Tôi muốn mẹ tôi – nếu cần – ra hầu tòa.”

Bà Lục đánh rơi tách trà, mắt mở to. “Con điên rồi?! Con dám kiện mẹ ruột?!”

An Dương siết chặt tay, gằn giọng:

“Con từng điên. Nhưng giờ con tỉnh hơn bao giờ hết.”

“Và nếu phải lựa chọn giữa mẹ – và người phụ nữ dám liều mạng để giữ lấy đứa con của con…”

“…thì mẹ, mãi mãi không bao giờ thắng.”

Tối hôm đó, tại bệnh viện, Nhã Lam tỉnh dậy khi thấy An Dương đang đặt một chiếc khăn ấm lên trán cô. Anh vẫn mặc nguyên bộ đồ hôm nay, chưa thay ra. Mắt thâm quầng, tóc rối.

“Anh đi đâu vậy?” – Cô hỏi, giọng khẽ như gió thoảng.

An Dương cúi xuống, hôn lên tay cô.

“Anh vừa chính thức… không còn là con trai của mẹ mình.”

Nhã Lam mở to mắt.

“Vì em và con, anh chặt đứt cả m.á.u mủ. Em có sợ không?”

Cô rưng rưng, lắc đầu, tay siết c.h.ặ.t t.a.y anh.

“Không. Em chỉ sợ… anh không chọn em.”

Anh cười. Rồi ôm cô, đặt tay lên bụng cô – nơi đứa trẻ đang lớn từng ngày.

“Em là gia đình của anh rồi.”