Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 25

Tác giả: Mr.Bin

Tiếng la hét vang vọng khắp hành lang tầng cao nhất của bệnh viện quốc tế. Các bác sĩ và y tá chạy vội, mọi ánh đèn đều bật sáng, và trong phòng sinh – Nhã Lam đang gồng người vật lộn giữa ranh giới sinh tử.

“Đau... An Dương...”

Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y bác sĩ, mồ hôi tuôn ra như tắm, môi cắn đến bật máu. Nhưng ánh mắt cô vẫn nhìn về phía cánh cửa đóng kín, như đang gọi tên ai đó… như đang cần một bàn tay, một cái ôm, một lời thì thầm.

Ngoài hành lang, An Dương bước tới, áo vest bị quăng bỏ, tóc rối, ánh mắt đỏ hoe.

“Cô ấy đâu? Tôi muốn vào.”

Một y tá chặn lại: “Anh không được vào, cô ấy đang trong ca sinh khó!”

An Dương gầm lên:

“Tôi là chồng cô ấy! Là cha đứa bé! Tôi không quan tâm quy định gì hết – tôi phải ở cạnh cô ấy!”

Trước sự kiên quyết điên cuồng ấy, bác sĩ chính chỉ lặng lẽ gật đầu.

Cửa mở. An Dương bước vào.

Giây phút ấy… tất cả như đông lại.

Nhã Lam đang gào lên trong cơn co thắt, mặt trắng bệch, nước mắt đầm đìa. Nhưng khi thấy anh – chỉ một thoáng, cô đã nở một nụ cười yếu ớt, run rẩy:

“Anh đến rồi…”

An Dương siết lấy tay cô, ngồi xuống bên cạnh, cúi đầu áp môi vào trán cô, hơi thở anh cũng run:

“Anh ở đây rồi. Em cứ nắm lấy anh. Đừng buông.”

Tiếng hét vang lên dữ dội. Tiếng bác sĩ thúc giục:

> “Cố lên, Nhã Lam! Một lần nữa! Đẩy mạnh vào!”

An Dương ôm c.h.ặ.t t.a.y cô, gằn giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em mạnh lắm, vợ ạ… vì em là người phụ nữ anh yêu nhất đời.”

Nhã Lam dồn toàn bộ sức lực cuối cùng, hét lên như xé tim, nước mắt hòa vào mồ hôi...

Và rồi...

"Oe… Oe…!!!"

Tiếng khóc trong trẻo vang lên như phá tan cả không gian nặng nề. Bác sĩ nâng đứa trẻ đỏ hỏn lên, gương mặt rạng rỡ:

“Là con trai! Cậu bé nặng 3,2 kg – hoàn toàn khỏe mạnh!”

Nhã Lam ngất lịm đi vì kiệt sức.

Còn An Dương… đứng đó, tay vẫn nắm tay cô, đôi mắt dõi theo đứa con đầu tiên của họ, từng giọt nước mắt không kiềm được mà rơi xuống.

Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông từng là tổng tài m.á.u lạnh, từng phát điên vì tình, từng dám cắt đứt cả huyết thống – giờ đây lại run rẩy bế lấy một sinh linh bé nhỏ.

Anh đặt môi lên trán con, thì thầm:

“Chào con… Ba ở đây rồi.”

Sáng hôm sau.

Nhã Lam mở mắt. Điều đầu tiên cô thấy… là An Dương ngồi bên cạnh, ôm con trai trong lòng, cởi áo để ủ ấm da kề da như bác sĩ hướng dẫn.

“Anh đang… làm gì thế?” – Cô bật cười, giọng khản đặc.

“Giữ con ngủ.” – Anh nói nhỏ, như sợ đánh thức thiên thần nhỏ đang lim dim. “Con có cái mũi giống em… và cái miệng hay bặm môi giống anh.”

Anh ngẩng lên, nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến nghẹt thở:

“Cảm ơn em… vì đã giữ con lại, và vì đã giữ luôn cả anh.”

Nhã Lam giơ tay ra, anh lập tức đặt con vào nôi, rồi bước đến nằm xuống cạnh cô, tay siết eo, kéo cô sát vào ngực.

“Anh đã có vợ, có con… Thứ còn lại duy nhất anh muốn – là mỗi sáng tỉnh dậy, được nhìn thấy cả hai mẹ con an yên như thế này.”