Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 26
Tác giả: Mr.Bin
Ba tuần sau sinh.
Nhã Lam đang dần hồi phục, vết mổ lành lại, gương mặt cô đã có lại chút má hồng – nhưng đôi mắt luôn ngập nước mỗi khi ôm con vào lòng.
Cậu bé tên là Lục Thiên – đặt theo ý nghĩa: "đứa trẻ được sinh ra giữa trời tan giông tố".
Thiên ngủ ngoan ngoãn trong nôi, bàn tay nhỏ nhắn siết lấy ngón tay mẹ, khiến trái tim Nhã Lam mềm nhũn mỗi lần nhìn con.
Còn An Dương… thì như hóa thành người khác.
Anh không chỉ chăm con như một ông bố mẫu mực – mà còn gia tăng hệ thống bảo vệ quanh mẹ con cô đến mức không tưởng: camera, bảo vệ thay ca, máy quét dấu vân tay cho từng cánh cửa, và thậm chí… là cả vệ sĩ nữ túc trực bên trong phòng ngủ.
“Anh nghĩ em đẻ con ra trong tổ chức mafia à?” – Nhã Lam cười khẽ.
An Dương hôn nhẹ lên tóc cô, nhưng giọng thì hoàn toàn không đùa:
“Không. Nhưng anh biết... có kẻ muốn giành lại những gì anh đang có. Và anh không cho phép điều đó xảy ra thêm một lần nào nữa.”
Đúng như anh lo sợ.
Tối hôm đó, hệ thống an ninh trong căn hộ đột ngột bị ngắt. Một phần mềm lạ xâm nhập vào hệ thống giám sát, camera chớp tắt rồi tắt hẳn trong vòng 3 giây.
Một trong hai vệ sĩ canh gác bị đánh ngất. Người còn lại – vệ sĩ nữ đứng bên trong phòng ngủ – mở cửa ban công từ phía trong… bằng mật khẩu.
Kẻ phản bội.
Cô ta thì thầm qua bộ đàm:
> “Đã vào trong. Mục tiêu: đứa bé. Chuẩn bị phương án rút lui.”
Cô ta tiến lại nôi em bé, lặng lẽ đưa tay ra...
Soạt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tay cô ta bị giữ chặt – ánh đèn flash bật sáng ngay lập tức.
An Dương xuất hiện từ trong phòng tắm, tay cầm s.ú.n.g ngắn, ánh mắt lạnh đến đáng sợ:
“Tôi đã nghi ngờ cô từ ngày đầu.”
Cô gái chưa kịp phản ứng thì vệ sĩ thực sự ẩn nấp trong hệ thống bí mật đã khống chế cô ta từ phía sau.
An Dương lao đến nôi, bế lấy con trai đang khẽ khóc. Anh ôm đứa trẻ vào lòng, tay siết chặt đến run rẩy.
“Thiên à… không ai chạm vào con được đâu. Dù là bóng tối hay chính m.á.u mủ.”
Rạng sáng hôm sau.
Trong phòng làm việc, An Dương mở hồ sơ, ánh mắt anh trầm xuống khi thấy một cái tên xuất hiện liên tục phía sau những vụ xâm nhập hệ thống, rò rỉ thông tin, thuê người tiếp cận Nhã Lam:
Lục Tường – em họ anh, từng bị tước quyền thừa kế vì làm giả báo cáo tài chính.
Anh bật cười, nhưng nụ cười lạnh đến rợn người:
“Cuối cùng... cũng lộ mặt rồi.”
Anh nhấc máy:
> “Chuẩn bị cho tôi một bản tuyên bố. Và một cuộc họp cổ đông toàn bộ. Tên Lục Tường – lần này tôi sẽ xử đẹp trước toàn thiên hạ.”
Tối hôm ấy, Nhã Lam ngồi trên sofa, ôm con ngủ ngoan, khẽ hỏi:
“Có phải… anh không ngủ suốt mấy ngày rồi?”
An Dương ôm lấy cả hai mẹ con, thì thầm:
“Vì em và con là tất cả. Nếu có ai đó muốn cướp đi... thì anh sẽ trở thành kẻ tàn nhẫn nhất.”