Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 27
Tác giả: Mr.Bin
Phòng họp cổ đông của Lục Thị rực ánh đèn, lặng như tờ.
Toàn bộ hội đồng quản trị đã có mặt. Cổ đông lớn – nhỏ đều im lặng, ánh mắt hướng về chiếc ghế giữa phòng, nơi An Dương bước vào với một vẻ uy nghi lạnh lẽo.
Đằng sau anh là hai vệ sĩ, tay cầm hai hộp tài liệu dày cộm, một trong số đó in đậm hàng chữ:
"LỤC TƯỜNG – THAO TÚNG QUỸ BÓNG TỐI & ÂM MƯU CHIẾM ĐOẠT VỊ TRÍ TỔNG GIÁM ĐỐC"
Lục Tường vẫn còn ngồi điềm nhiên ở hàng ghế cổ đông phụ – gã cười nhạt, ánh mắt đầy thách thức.
“Anh Dương, hôm nay mở họp cổ đông bất thường, chắc là có chuyện ‘rất quan trọng’?”
An Dương không đáp.
Anh chỉ đặt chiếc USB lên bàn, gật nhẹ với thư ký điều hành.
Màn hình lớn bật sáng.
Một đoạn video ghi lại cảnh cô gái vệ sĩ đêm hôm đó bị bắt – kèm lời khai chi tiết: “Tôi nhận lệnh từ Lục Tường. Hắn bảo chỉ cần mang đứa trẻ đi, sẽ được 3 tỷ và hộ chiếu rời khỏi Việt Nam.”
Tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
Chưa dừng lại, tiếp theo là hình ảnh trích xuất từ các tài khoản ngân hàng, chứng minh tiền chuyển qua ba lớp tài khoản đều đổ về… công ty con do Lục Tường đứng tên tại nước ngoài.
Lục Tường tái mặt.
“Anh vu khống tôi?”
An Dương vẫn điềm nhiên ngồi, chậm rãi rót trà.
“Vu khống?” – Anh nhếch môi. “Cậu nghĩ tôi sẽ cho phép bất kỳ ai đụng vào vợ và con tôi, rồi để yên chỉ bằng một lời phủ nhận à?”
Anh đứng dậy, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
> “Hôm nay tôi tuyên bố, với tư cách Chủ tịch mới được hội đồng tín nhiệm tuyệt đối sau vụ bê bối vừa rồi: Lục Tường chính thức bị loại khỏi mọi hoạt động kinh doanh liên quan đến Lục Thị.”
> “Và đồng thời, tôi đã ký đơn khởi tố – tội danh xâm phạm an toàn trẻ vị thành niên và cố ý tổ chức bắt cóc.”
Lục Tường bật dậy: “Anh điên rồi! Tôi là người nhà!”
An Dương nhìn hắn như nhìn một kẻ lạ mặt:
“Người nhà tôi… không đụng vào m.á.u của tôi.”
Tối hôm đó, tại căn hộ cao cấp.
An Dương bế con trai lên, hôn nhẹ lên trán Thiên đang ngủ ngoan.
“Con thấy không, Thiên… Ba đã dọn sạch một con rắn khỏi thế giới của chúng ta rồi đấy.”
Nhã Lam từ phía sau vòng tay ôm anh, ánh mắt dịu dàng:
“Chồng em... hôm nay lại ngầu thêm một bậc.”
Anh quay đầu lại, khẽ cười:
“Chỉ cần em và con an toàn. Dù có phải đánh đổi cả đế chế này, anh cũng không chần chừ.”
Nhưng đêm ấy…
Trong lúc Nhã Lam đang ngủ say, cô chợt mơ thấy mình đứng giữa một căn phòng đỏ rực… nơi một người phụ nữ xa lạ ôm lấy cô, thì thầm:
> “Con không phải là Nhã Lam… Con là người thừa kế duy nhất của một gia tộc đã bị xóa tên khỏi đất nước này…”
Nhã Lam giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm trán.
Cô ngồi bật dậy, tay siết chặt ga giường.
Là mơ? Hay là… ký ức bị che giấu?