Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 28
Tác giả: Mr.Bin
Tiếng mưa rơi lách tách ngoài ban công.
Nhã Lam ngồi bất động trên ghế sofa, tay cầm bức ảnh mờ được gửi đến trong phong bì trắng vô danh vào sáng nay.
Trong ảnh… là cô lúc nhỏ, khoảng 6 tuổi. Mái tóc đen dài, mặc váy nhung đỏ, đứng giữa một khu biệt thự đang bốc cháy.
Phía sau lưng cô là biểu tượng hình cánh chim đổ gãy, được in chìm trên cổng sắt.
Dưới ảnh là một dòng chữ ngắn, viết tay bằng mực đen nhòe nước:
> “Gia tộc Vân Lâm. Kẻ còn sống duy nhất: là mày.”
Nhã Lam ngồi đối diện An Dương, đôi mắt ánh lên sự bối rối.
“Anh... từng nghe đến cái tên Vân Lâm chưa?”
An Dương khựng lại. Ly cà phê trong tay anh khẽ run.
“…Em nói lại lần nữa?”
“Vân Lâm.” – Cô nhấn giọng, mắt nhìn thẳng. “Em nghĩ… em từng là người của gia tộc đó. Và… có thể, em không phải Nhã Lam thật sự.”
An Dương đứng bật dậy, lấy điện thoại ra, gọi cho một người.
Giọng anh trầm xuống, sắc lạnh:
> “Tôi cần tất cả hồ sơ liên quan đến nhà họ Vân – những gì từng bị chính phủ phong tỏa cách đây 20 năm. Mật danh: Vân Lâm.”
“Tối nay.”
Nửa đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong phòng làm việc của An Dương, tài liệu được trải kín bàn. Nhã Lam đứng bên cạnh anh, tim như thắt lại từng hồi khi nhìn thấy từng dòng chữ:
> “Gia tộc Vân Lâm – từng là một trong ba thế lực kinh tài bí mật đứng sau hệ thống ngân hàng Đông Á. Sụp đổ sau vụ cháy nghi do nội gián từ gia tộc đối thủ – nhà họ Lục.”
> “Toàn bộ người trong nhà thiệt mạng, trừ một cô con gái út… không tìm thấy thi thể.”
Nhã Lam run rẩy, giọng khàn đặc:
“Anh nói... nhà họ Lục… tức là…”
An Dương nhìn cô. Đôi mắt anh ánh lên vẻ đau đớn, nhưng cũng đầy bảo vệ:
“Là tổ tiên của anh.”
Căn phòng chìm vào im lặng.
Giữa họ – là một mối thù m.á.u lạnh từ đời trước. Là một gia tộc bị diệt, và một gia tộc vươn lên từ đống tro tàn.
Nhã Lam siết chặt ngực, thì thầm:
> “Vậy... em chính là đứa trẻ năm xưa sống sót. Và… con trai chúng ta là sự nối tiếp giữa hai dòng m.á.u từng là kẻ thù.”
An Dương bước đến ôm cô vào lòng, giọng anh khàn khàn:
“Không ai chọn được nơi mình sinh ra. Nhưng anh chọn em. Chọn con. Dù có là định mệnh máu, thì anh cũng sẽ bẻ gãy nó.”
Tối đó, khi Nhã Lam ngủ, An Dương ngồi một mình ngoài ban công.
Anh cầm điện thoại, gọi cho một giọng nói bí ẩn:
> “Chuẩn bị bảo vệ tầng cấp cao. Có thể… không chỉ Lục Tường muốn lấy mạng cô ấy. Mà là phần còn lại của Vân Lâm – những kẻ đã mất tất cả và đang tìm lại một... người thừa kế.”
> “Và nếu cô ấy là chiếc chìa khóa duy nhất để mở lại kho quỹ bị chôn ẩn 20 năm trước… thì chiến tranh sẽ bắt đầu.”