Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 29

Tác giả: Mr.Bin

1 giờ sáng.

Căn hộ cao cấp nơi Nhã Lam và con trai ở tạm thời bị mất tín hiệu an ninh trong vòng 6 giây. Tất cả camera mờ nhiễu, hệ thống điện chập chờn, cửa chính không thể mở từ bên trong – như bị ai đó khóa chặt từ ngoài.

Trong phòng ngủ, Nhã Lam giật mình thức giấc khi nghe thấy tiếng động lạ từ phòng khách. Bản năng làm mẹ khiến cô lao đến bên nôi con trai, bế vội bé Thiên lên, lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Không có An Dương.

Anh đang ở văn phòng xử lý tài liệu về Vân Lâm – chỉ cách nơi này 5 phút di chuyển.

Ngay lúc đó, một bóng người đạp tung cửa kính ban công, lao vào với tốc độ cực nhanh. Hắn bịt mặt, tay cầm s.ú.n.g gây mê, ra hiệu:

> “Đưa đứa trẻ cho tôi. Cô không bị thương nếu ngoan ngoãn.”

Nhã Lam lùi sát vào góc tường, siết chặt con trong tay, giọng run rẩy:

“Tôi là mẹ nó. Muốn bắt nó, g.i.ế.c tôi trước.”

Gã đàn ông nhíu mày. “Chúng tôi không có lệnh g.i.ế.c cô. Nhưng cô không được phép nuôi đứa trẻ mang dòng m.á.u của hai kẻ thù.”

Đúng lúc đó, tiếng s.ú.n.g nổ chát chúa ngoài hành lang.

An Dương xuất hiện.

Anh lao vào như một cơn lốc, không chút do dự nổ ba phát về phía đối tượng bịt mặt. Gã phản ứng kịp – đỡ được một viên, nhưng trúng hai phát khác vào vai và đùi. Máu b.ắ.n tung.

“Lùi lại khỏi vợ tao.” – An Dương rít qua kẽ răng, ánh mắt như thú hoang phát điên.

Gã bị thương nhưng vẫn gào lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

> “Cô ta là người của Vân Lâm! Cô ta không thể sống như một phu nhân của Lục gia! Cô ta là chìa khóa mở lại hệ thống quỹ đen quốc tế – cô ta PHẢI THUỘC VỀ CHÚNG TÔI!”

An Dương tiến lên, báng s.ú.n.g giáng thẳng vào mặt đối phương.

> “Cô ấy là vợ tôi. Là mẹ của con tôi. Cô ấy thuộc về tôi.”

Sau cuộc tấn công, căn hộ được chuyển hoàn toàn về biệt thự gia tộc của An Dương – nơi có hệ thống bảo vệ mạnh nhất châu Á. Nhưng đêm ấy, Nhã Lam vẫn run lên từng hồi.

An Dương ngồi xuống cạnh cô, lấy khăn lau trán:

“Em không phải người của họ. Em không phải vũ khí. Em là người mà anh yêu – và là người con trai chúng ta cần.”

Nhã Lam gục vào n.g.ự.c anh, nước mắt chảy dài:

> “Nếu em là nguyên nhân khiến con bị truy sát… liệu em có quyền ở lại bên hai người không?”

Anh siết cô vào lòng, thì thầm:

“Em không có quyền rời đi. Em là tất cả của anh. Và nếu cần – anh sẽ biến cả thế giới này thành đống tro để giữ em lại.”

Cùng lúc đó…

Ở một nơi khác trong thành phố, một cuộc họp ngầm đang diễn ra.

Một người đàn ông lớn tuổi cầm tấm ảnh Nhã Lam thời thơ ấu, giọng lạnh lẽo:

> “Con gái của Vân Lâm… đã thức tỉnh rồi.”

> “Kích hoạt kế hoạch: Thừa Kế Bóng Tối.”