Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 30

Tác giả: Mr.Bin

Trời mưa như trút.

An Dương mở tung cánh cửa tầng hầm giám sát, hơi thở anh dồn dập, áo ướt sũng vì nước mưa và mồ hôi. Gương mặt lạnh như sắt thép, nhưng đôi mắt lại vằn lên tia đỏ điên loạn.

Nhã Lam biến mất. Cùng với bé Thiên.

Không một dấu vết, không hệ thống cảnh báo, không xáo trộn ở camera. Cứ như… cô chưa từng tồn tại trong không gian biệt thự này.

Chỉ có duy nhất một thứ còn lại – là mảnh giấy viết tay, được đặt trên gối giường cô nằm mỗi đêm.

> “Em xin lỗi. Nhưng nếu tiếp tục ở lại… m.á.u sẽ đổ. Em không thể để anh và con c.h.ế.t vì mình.”

“Em đi… là để bảo vệ anh. Và bảo vệ thứ duy nhất chúng ta có.”

Tại một cơ sở ẩn nấp ngoại thành, Nhã Lam đang bị nhốt trong một căn phòng kính chống đạn.

Cô không bị trói, không bị đánh đập – nhưng cũng chẳng được tự do.

Một người đàn ông lớn tuổi, gương mặt góc cạnh và ánh mắt như lưỡi dao, ngồi đối diện cô. Hắn rót trà, bình thản:

> “Con là hạt giống cuối cùng của Vân Lâm. Là chiếc chìa khóa duy nhất còn sống. Con có biết vì con mà bao nhiêu người c.h.ế.t không?”

Nhã Lam siết chặt nắm tay, mắt đỏ hoe.

“Và ông nghĩ giữ tôi lại, bắt tôi mở lại quỹ đen kia – là điều đúng đắn?”

“Không. Ta không cần sự đồng ý. Ta cần m.á.u con. Vân Lâm ẩn mã bằng gene sinh học – chỉ con mới kích hoạt được.”

Cô cười nhạt:

“Thì cứ g.i.ế.c tôi đi. Vì tôi sẽ không giúp.”

Tại biệt thự Lục gia, An Dương đập nát toàn bộ hệ thống điều khiển an ninh. Từng món đồ vỡ tan dưới chân anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

> “Tại sao lại không ngăn cô ấy?!”

> “Tại sao để cô ấy rời khỏi đây!!?”

Anh gào lên với đội bảo vệ, mắt như muốn g.i.ế.c người. Rồi anh khụy xuống, tay bấu lấy tóc.

“Em đi đâu… Nhã Lam… nếu em chết… anh không sống nổi.”

Một ngày sau.

An Dương nhận được tin.

Một đoạn video được gửi đến email cá nhân – không có âm thanh, chỉ có hình ảnh: Nhã Lam bị giữ trong một căn phòng, đôi mắt nhòe nước, tay ôm chặt bé Thiên đang ngủ thiếp đi vì thuốc mê.

Màn hình bật lên dòng chữ:

> “Muốn gặp lại vợ con? Một mình đến địa điểm sau lúc 3 giờ sáng. Mang theo thiết bị mở tài khoản ‘Black Fund’ của Vân Lâm.”

An Dương siết chặt điện thoại.

“Chúng muốn một cuộc trao đổi? Vậy thì tôi... sẽ đổi bằng mạng sống của tất cả tụi nó.”

Rạng sáng hôm sau.

Một bóng đen bước xuống từ chiếc siêu xe phủ sương đêm, bên tay cầm vali đen.

An Dương xuất hiện – một mình, như yêu cầu.

Nhưng trong tay anh… không phải là thiết bị, mà là một quả b.o.m sinh học công nghệ cao, được cài để phát nổ theo nhịp tim.

Anh nhìn thẳng vào camera theo dõi, nhếch môi:

> “Tao mang theo thứ chúng mày muốn.”

“Và tao cũng mang theo điều duy nhất khiến cả tổ chức của chúng mày... c.h.ế.t chung nếu đụng vào vợ tao.”