Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 31

Tác giả: Mr.Bin

Không gian bên trong khu nhà xưởng tối om, chỉ có ánh đèn vàng lờ mờ hắt xuống nền xi măng cũ nát. Mùi ẩm mốc, rỉ sắt và s.ú.n.g đạn hòa lẫn, khiến không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

An Dương bước từng bước chậm rãi, đôi giày da vang tiếng lộp cộp vang vọng khắp nơi. Tay anh nắm chặt chiếc vali chứa quả b.o.m sinh học, ánh mắt lạnh buốt quét qua từng ngóc ngách.

Tiếng loa phóng thanh vang lên từ phía trên trần:

“Một mình đến, đúng như yêu cầu... nhưng An Dương à, anh tưởng anh đe dọa được chúng tôi sao?”

An Dương nhếch mép cười, giọng khàn đặc:

“Tao không cần đe dọa. Tao đến để tuyên chiến.”

Ngay lúc đó, cánh cửa thép phía cuối nhà xưởng bật mở. Một nhóm đàn ông áo đen bước ra, dẫn đầu là người đàn ông già – kẻ đã bắt giam Nhã Lam.

Ngay sau lưng hắn, Nhã Lam đang bị trói hai tay sau lưng, ánh mắt kiên định nhưng mệt mỏi. Bé Thiên nằm thiêm thiếp trong vòng tay mẹ, gương mặt nhỏ xíu trắng bệch vì thuốc an thần.

Ánh mắt cô và anh chạm nhau.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh như lặng đi. Nhã Lam khẽ lắc đầu, nước mắt trào ra không kìm nổi: “Đừng... anh đừng đến đây...”

An Dương siết chặt nắm tay, nhưng bước chân vẫn không dừng.

“Thả họ. Tao mang thứ tụi mày cần đây.”

Lão già cười lạnh, ra hiệu cho đàn em.

“Đặt vali lên bàn. Lui ra sau năm bước.”

An Dương làm theo, nhưng ngay khoảnh khắc hắn bước tới kiểm tra, anh bấm nhẹ nút điều khiển nhỏ giấu trong tay áo.

“Cảnh báo: Thiết bị nổ đã kích hoạt.”

Giọng điện tử lạnh lẽo vang lên khắp nhà xưởng. Mọi người nhất loạt hoảng hốt, s.ú.n.g đồng loạt chĩa về phía An Dương.

Lão già trợn mắt:

“Anh điên rồi?! Anh định c.h.ế.t chung thật sao?”

An Dương cười lạnh, ánh mắt không chút d.a.o động:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tao đã nói rồi… đụng vào vợ tao, cả lũ tụi mày phải chôn theo.”

Hắn run rẩy lùi lại: “Tắt bom! Tao thả người! Tao thả người ngay bây giờ!”

An Dương không cần nghe thêm, nhân cơ hội đám người hỗn loạn, anh lao đến, rút s.ú.n.g ngắn giấu sau thắt lưng, b.ắ.n hạ hai kẻ giữ Nhã Lam.

Tiếng s.ú.n.g vang lên chát chúa. Máu văng tung tóe trên nền xi măng lạnh lẽo.

Nhã Lam ngã nhào vào n.g.ự.c anh, đôi tay run rẩy ôm chặt bé Thiên.

“Anh điên rồi…” – Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào.

An Dương siết chặt cô trong vòng tay, hôn lên tóc cô thật sâu.

“Anh không còn lựa chọn nào khác. Vì anh không thể sống nếu mất em.”

Đúng lúc đó, lão già vùng dậy, rút s.ú.n.g nhắm thẳng vào lưng An Dương.

Nhã Lam hét lên:

“An Dương!!”

Nhưng tiếng s.ú.n.g không vang.

Một phát đạn im lặng, chí mạng – từ bóng tối phía sau. Một bóng người khác xuất hiện, nhanh như cắt.

Người đó bước ra, khuôn mặt lạnh lẽo nhưng quen thuộc.

“Tôi đến theo lệnh của bà Lục.”

Là người của mẹ anh.

An Dương khựng lại, ánh mắt tối sầm.

“Bà ấy đã âm thầm bảo vệ cô ấy suốt thời gian qua... Bây giờ về đi, An Dương. Cuộc chiến này kết thúc rồi.”

Khi xe lăn bánh rời khỏi khu nhà xưởng, Nhã Lam tựa vào vai An Dương, nước mắt vẫn rơi mãi không ngừng.

An Dương vòng tay ôm trọn cô và bé Thiên, thì thầm vào tai cô:

“Em có thể bỏ trốn. Nhưng anh sẽ luôn tìm thấy em. Vì trái tim anh… chỉ có em thôi, Nhã Lam.”