Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 4

Tác giả: Mr.Bin

Buổi sáng sau một đêm cuồng nhiệt trôi qua với dư âm ngọt ngào. Nhưng An Dương không hề cho Nhã Lam cơ hội nghỉ ngơi lâu. Vừa tắm xong, quấn khăn lông quanh eo, anh bước ra từ phòng tắm, ánh mắt dán chặt vào cơ thể cô vẫn còn nằm rũ trên giường.

“Không định dậy thật à?”

Nhã Lam kéo chăn lên che kín mặt, giọng nói ngượng ngùng vang lên từ bên dưới: “Không dậy nổi…”

An Dương nhếch môi cười, bước tới kéo mạnh chăn xuống. “Chẳng phải em là người gọi anh đến sao? Giờ lại định trốn?”

Cô hờn dỗi quay mặt đi: “Là gọi đến… chứ đâu gọi đến ‘tận sáng’…”

An Dương không trả lời. Anh cúi xuống, một tay nâng cằm cô, hôn thật mạnh vào môi cô – như trừng phạt, như tuyên bố.

“Anh mà đã vào cuộc thì không có chuyện nửa vời.”

Nụ hôn nóng bỏng, không dịu dàng. Lưỡi anh xâm chiếm từng ngóc ngách miệng cô, cuốn lấy hơi thở cô. Tay anh đã luồn dưới lớp chăn, kéo mạnh xuống, để lộ làn da trắng ngần với vệt đỏ tím rải rác khắp người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em có biết, cơ thể em khi đỏ lên vì bị anh yêu... đẹp thế nào không?”

Cô chưa kịp phản ứng thì bàn tay anh đã áp xuống bụng dưới, trượt vào nơi mẫn cảm. “Lại ướt rồi?” – Anh thì thầm, giọng trầm thấp gợi tình.

“An Dương… đừng… nữa…” – Cô thở dốc, nhưng giọng nói lại lạc đi vì run rẩy.

“Đừng?” – Anh cười lạnh, ngón tay đưa vào, nhẹ nhàng xoay tròn. “Cơ thể em phản bội lời nói rồi đấy.”

Không cho cô bất kỳ giây phút nghỉ ngơi nào, anh cởi bỏ khăn tắm, để lộ thân hình rắn chắc và vết sẹo mờ trên hông – vết tích của một thời trai trẻ đầy m.á.u lửa. Nhưng giờ đây, người đàn ông ấy lại cúi xuống, ngấu nghiến từng tấc da cô như thể đó là nghi thức thiêng liêng.

“An Dương… chậm một chút…”

“Không.” – Anh gằn giọng. “Anh muốn em phải khóc vì sướng. Không phải xin tha.”

Khi anh đ.â.m sâu vào, mạnh đến mức cô cong cả người lên, tiếng rên không thể kiểm soát tràn ra. Nhã Lam chỉ có thể bấu lấy ga giường, mắt nhòe nước vì khoái cảm dồn dập.

Tất cả những gì cô còn lại là cảm giác bị chiếm hữu một cách hoàn toàn – không lối thoát, nhưng cũng không muốn thoát.

“Anh không chỉ muốn thân xác em… Mà cả trái tim. Hiểu không?” – An Dương thì thầm bên tai cô.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, giữa những lần va chạm nảy lửa, trái tim Nhã Lam đã rơi xuống vực sâu của người đàn ông ấy. Không phải vì tình dục, mà vì sự tha thiết ẩn sau những cú thúc thô bạo nhất…