Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 43
Tác giả: Mr.Bin
Bãi biển Santorini buổi hoàng hôn phủ một màu cam rực rỡ.
Gió biển nhẹ thổi, sóng vỗ lăn tăn, nhưng trong căn villa sang trọng hướng biển chỉ có duy nhất một thứ cuồng nhiệt hơn cả tiếng sóng… đó là hơi thở của An Dương.
Nhã Lam đứng bên cửa sổ lớn, khoác một chiếc váy trắng nhẹ nhàng, làn da rám nắng óng ánh dưới nắng chiều.
An Dương từ phía sau bước tới, cởi áo sơ mi vắt trên vai, thân hình rắn rỏi phủ bóng lên cô, vòng tay siết gọn eo nhỏ nhắn.
“Anh đã bảo… đừng mặc gì khi ở trong phòng.” — Giọng anh trầm thấp, hơi thở ấm nóng bên tai khiến cô khẽ run.
“An Dương… đây là trăng mật mà…” — Cô lẩm bẩm.
“Chính vì là trăng mật… anh càng không muốn lãng phí một giây nào.” — Anh cúi đầu hôn lên gáy cô, bàn tay từ từ luồn xuống đường cong mềm mại của cô.
Chỉ trong vài giây, dây váy bị kéo tuột, làn da trắng mịn phơi bày hoàn toàn trước ánh nắng chiều.
An Dương nhấc bổng cô lên, thả nhẹ xuống giường lớn phủ drap trắng tinh.
“Anh… em chưa chuẩn bị…” — Cô vừa ngượng ngùng vừa thở gấp.
“Anh chuẩn bị thay em rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không để cô nói thêm một lời, anh cúi người phủ lên, môi chiếm lấy môi cô, hôn sâu đến mức cuốn hết hơi thở trong lồng n.g.ự.c cô.
Bàn tay anh vuốt ve từ bờ vai trần xuống bầu n.g.ự.c mềm mại, ngón tay khẽ day nhẹ đỉnh nhạy cảm khiến cô cong người lên.
“An Dương… anh muốn…” — Cô thở dốc, ánh mắt ươn ướt vì khoái cảm.
“Anh muốn em…” — Giọng anh khàn khàn vang bên tai cô — “Muốn em đến mức… không thể kiềm chế nổi.”
Một cú đẩy sâu khiến cô bật rên, đôi tay bấu chặt lấy vai anh. Nhịp thúc ngày càng nhanh, mạnh, dứt khoát nhưng vẫn mang theo tất cả sự nâng niu, mê đắm.
“Em là vợ anh. Là của anh. Chỉ của anh.” — An Dương gằn giọng, môi lướt trên cổ cô, từng cú thúc chiếm hữu đến tận cùng.
Tiếng rên rỉ ngọt ngào vang vọng cả căn phòng sang trọng, hoà lẫn tiếng sóng vỗ ngoài hiên.
Đêm đó, An Dương yêu cô đến tận khi trời sáng, đến mức cô kiệt sức thiếp đi trong vòng tay anh.
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhẹ hắt vào phòng.
Nhã Lam tỉnh dậy, mệt mỏi nhưng trên môi vẫn là nụ cười hạnh phúc. Cô quay sang, thấy An Dương đã tỉnh từ lúc nào, ánh mắt anh dịu dàng nhưng không giấu nổi tia ham muốn.
“Em ngủ bao lâu rồi?” — Cô hỏi khẽ.
“Cả đêm.” — Anh cười nhạt, cúi sát hôn lên trán cô — “Nhưng đêm nay… sẽ không cho em ngủ nữa.”
Và trong hành trình trăng mật ấy, dù bầu trời có đẹp thế nào… thì trong mắt An Dương, Nhã Lam vẫn là cảnh đẹp duy nhất anh muốn ngắm suốt đời.