Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 44
Tác giả: Mr.Bin
Ngày thứ hai của tuần trăng mật.
Nắng sáng chan hoà khắp căn villa hướng biển. Sóng biển rì rào như hòa nhịp với hơi thở nhẹ nhàng của buổi sáng mới.
Nhã Lam vừa bước ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn hờ chiếc khăn bông trắng. Mái tóc ướt mềm rũ xuống bờ vai, làn da trắng hồng lấp lánh dưới ánh nắng.
An Dương ngồi trên ghế dài sát ban công, áo sơ mi mở cúc, ly rượu vang trên tay nhưng ánh mắt lại không rời khỏi dáng hình cô.
“Em định mặc thế đó ra ban công à?” — Anh cất giọng, trầm khàn và ẩn chứa một tia nguy hiểm quen thuộc.
“Chỉ có anh ở đây thôi mà…” — Cô mỉm cười ngượng ngùng.
“Không.” — An Dương đặt ly rượu xuống, đứng dậy tiến thẳng đến, áp cô sát vào cánh cửa kính trong suốt. “Bãi biển này vẫn có người qua lại.”
Tay anh kéo mạnh chiếc khăn, để cơ thể cô hoàn toàn phơi bày dưới ánh nắng ban mai.
“An Dương… đừng như vậy…” — Cô run rẩy.
“Anh không thích ai khác nhìn em thế này.” — Anh khàn giọng bên tai cô, bàn tay lướt dọc từ cổ xuống vòng eo nhỏ nhắn, rồi trượt sâu hơn nữa.
“Em là của anh… chỉ anh được quyền nhìn, chạm và yêu em.”
Không chờ thêm một giây, anh cúi xuống, hôn từ gáy xuống bờ vai mảnh khảnh, bàn tay siết chặt eo cô kéo cô xoay lại.
Một cú nhấc bổng — và cô lại bị anh đặt xuống chiếc sofa mềm gần cửa kính, phía sau lưng là khung cảnh biển xanh trong veo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Em thật sự mê hoặc anh…” — Giọng anh trầm thấp, ánh mắt cháy bỏng như dồn hết lửa tình vào dáng người run rẩy dưới thân.
Rồi anh đẩy mạnh vào, không chút báo trước.
Một cú va chạm đầy chiếm hữu, sâu và dứt khoát khiến cô bật tiếng rên khe khẽ, đôi tay bấu chặt bả vai anh.
“An Dương… anh vừa…” — Cô thở dốc.
“Vừa không đủ.” — Anh khàn khàn, nhịp thúc ngày càng nhanh, mạnh, đầy mãnh liệt nhưng vẫn mê đắm. “Anh muốn… tất cả khoảnh khắc ở đây đều in dấu chúng ta.”
Tiếng da thịt va vào nhau vang vọng trong căn villa rộng lớn, hoà cùng tiếng sóng ngoài kia.
Hơi thở gấp, tiếng rên đầy khoái cảm, ánh mắt đắm đuối — tất cả khiến bầu không khí đặc quánh ham muốn và yêu thương.
Khi kết thúc, An Dương không để cô đứng dậy.
Anh kéo cô ngồi trên đùi mình, siết chặt vòng tay quanh eo, môi ghé sát tai cô thì thầm:
“Ngày mai… anh sẽ yêu em ngay ngoài ban công.”
Nhã Lam đỏ bừng mặt, vùi đầu vào n.g.ự.c anh.
“Anh thật sự không bao giờ đủ sao?”
An Dương cúi xuống hôn lên trán cô, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm:
“Không. Cả đời này… anh sẽ không bao giờ đủ.”
Và ngày thứ hai của tuần trăng mật ấy… lại tiếp tục chìm trong một vòng lặp ngọt ngào: ham muốn, chiếm hữu, yêu thương… và chỉ có hai người họ tồn tại trong thế giới đó.