Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 45

Tác giả: Mr.Bin

Ngày thứ ba của tuần trăng mật.

Nhã Lam tỉnh dậy trong vòng tay An Dương. Bộ drap trắng nhàu nhĩ, không khí trong phòng vẫn còn phảng phất hơi ấm của đêm trước — một đêm cô kiệt sức, nhưng lòng lại ngập tràn hạnh phúc.

An Dương nằm cạnh cô, đôi mắt nửa nhắm nửa mở nhưng cánh tay rắn chắc vẫn giữ cô sát vào ngực.

“Em tỉnh rồi à?” — Giọng anh trầm khàn vang lên bên tai cô, vẫn lười biếng nhưng ẩn chứa một sự quyến rũ c.h.ế.t người.

“Anh để em dậy đi…” — Cô khẽ nói, mặt đỏ lên vì cảm giác ngượng ngùng. “Hôm nay… không được nữa đâu…”

An Dương cười khẽ, xoay người đè lên cô, ánh mắt tối lại ngay lập tức.

“Không được là thế nào?” — Anh ghé sát môi cô, bàn tay đã vuốt nhẹ trên đùi cô, giọng nói dịu dàng nhưng đầy mệnh lệnh. “Hôm nay… anh muốn yêu em ngay khi vừa tỉnh dậy.”

“An Dương… không thể… hôm qua anh…”

“Anh còn chưa đủ.” — Anh thì thầm, nhấn mạnh từng chữ.

Không cho cô thêm cơ hội từ chối, An Dương cúi xuống hôn lên môi cô, một nụ hôn sâu đầy ham muốn, bá đạo và chiếm hữu. Bàn tay anh lướt khắp cơ thể mềm mại, vuốt ve, khám phá như thể anh vừa tìm thấy bảo vật quý giá nhất thế gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh chỉ cần em…” — Anh thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm nóng, nhịp tim dồn dập. “Mỗi ngày… đều cần em.”

Rồi anh đẩy mạnh vào cô, cú va chạm đầy chiếm hữu khiến cô bật rên khe khẽ, hai tay vô thức bấu chặt lưng anh.

“An Dương… chậm thôi…” — Nhã Lam thở gấp, cơ thể run lên vì khoái cảm.

“Không… anh muốn nhanh, muốn sâu… muốn em phải rên thật to, để sóng biển ngoài kia cũng nghe thấy.” — Giọng anh khàn đặc, ánh mắt lóe lên tia mê đắm cuồng dại.

Nhịp thúc của anh dồn dập, mạnh mẽ nhưng vẫn đầy mê luyến, khiến cô chìm trong khoái cảm đến nghẹt thở.

Tiếng rên ngọt ngào vang vọng trong căn villa sang trọng, hòa lẫn tiếng sóng biển ngoài kia như một bản hoà âm cuồng nhiệt.

Khi kết thúc, An Dương không buông cô ra.

Anh ghì cô sát vào lòng, mồ hôi thấm ướt trán anh, hơi thở còn hỗn loạn nhưng ánh mắt thì dịu dàng đến c.h.ế.t người.

“Em là vợ anh, Nhã Lam… là vợ anh suốt đời.”

Anh thì thầm bên tai cô:

“Ngày mai… anh sẽ yêu em giữa biển.”

Nhã Lam đỏ mặt, không biết phải giấu mình vào đâu nữa.

Tuần trăng mật ấy, từng ngày An Dương đều yêu cô như thể đó là đêm đầu tiên họ bên nhau, yêu đến cháy bỏng, yêu đến kiệt quệ — nhưng vẫn ngọt ngào và chỉ dành riêng cho cô.