Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 46

Tác giả: Mr.Bin

Ngày thứ tư của tuần trăng mật.

Buổi sáng sớm, mặt biển lặng sóng, ánh mặt trời vừa hửng đỏ ở đường chân trời.

An Dương bế Nhã Lam lên từ cabin du thuyền riêng — trên người cô chỉ mặc độc một chiếc váy voan mỏng nhẹ màu trắng, bay lất phất trong gió biển.

“Anh làm gì vậy… An Dương!” — Nhã Lam thở hổn hển khi bị anh bế thẳng lên boong thuyền.

“Anh đã nói rồi…” — Giọng anh khàn khàn vang bên tai cô, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm nhưng mê đắm. “Hôm nay anh muốn yêu em giữa biển.”

Nói rồi, anh đặt cô ngồi lên ghế dài phủ đệm trắng, gió biển thổi tung làn tóc cô. Bàn tay to lớn của anh vuốt nhẹ từ bờ vai xuống eo, ánh mắt đắm đuối dán chặt vào làn da trắng nõn phơi bày dưới ánh nắng sớm.

“Ở đây… anh điên rồi…” — Cô đỏ mặt, ánh mắt vừa xấu hổ vừa run rẩy.

“Ừ, anh điên.” — Anh nhếch môi cười, ghé sát tai cô, giọng trầm khàn: “Điên vì em.”

Bàn tay An Dương khéo léo luồn vào dưới lớp váy mỏng, một cú kéo nhẹ khiến nó tuột khỏi vai cô, rơi xuống thành ghế, để lộ cơ thể mềm mại và run rẩy dưới ánh nắng ban mai.

Anh cúi người, môi anh phủ xuống từ hõm cổ, lướt qua xương quai xanh rồi thấp dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh… đây là giữa biển…” — Cô khẽ thốt lên, mặt đỏ bừng.

“Chỉ có anh và em trên chiếc thuyền này… em còn xấu hổ gì nữa?” — An Dương cười khàn, bàn tay vuốt ve đùi cô, áp sát hai chân cô rồi tách nhẹ.

Một cú thúc bất ngờ và mạnh mẽ khiến cô bật tiếng rên nhỏ, hai tay bấu chặt vai anh, cơ thể cong lên theo nhịp chuyển động đầy chiếm hữu của anh.

“An Dương… chậm thôi…” — Cô thở dốc, giọng nghẹn ngào.

“Không thể… hôm nay anh muốn yêu em nhiều hơn hôm qua.” — Anh gằn giọng, nhịp thúc dồn dập, sâu và dứt khoát, ánh mắt mê đắm nhìn thẳng vào đôi mắt ướt long lanh của cô.

Tiếng da thịt va vào nhau vang lên giữa tiếng sóng biển rì rào, tiếng rên khe khẽ của Nhã Lam hoà lẫn tiếng thở gấp và hơi thở nồng nàn của An Dương.

Mỗi cú nhịp của anh như muốn khắc sâu một sự thật:

“Em là vợ anh. Em thuộc về anh. Cả đời này — chỉ anh.”

Khi kết thúc, An Dương ghì chặt cô vào lòng, bàn tay xoa nhẹ lên tấm lưng mềm mại, hơi thở vẫn còn gấp nhưng giọng anh thì đầy dịu dàng và kiên định:

“Ngày mai… anh muốn yêu em dưới hoàng hôn. Ngay trên bãi cát.”

Nhã Lam đỏ mặt, vùi đầu vào n.g.ự.c anh, không biết phải trả lời sao nữa.

Và thế là tuần trăng mật ấy… mỗi ngày An Dương đều yêu cô theo cách cuồng dại nhất, độc chiếm nhất — để cô không bao giờ quên được:

“Dù biển trời bao la… thì Nhã Lam vẫn mãi mãi là của An Dương.”