Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 47
Tác giả: Mr.Bin
Hoàng hôn ngày thứ năm.
Bầu trời Santorini đỏ rực như phủ một tấm lụa hồng mềm mại, sóng biển nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát trắng, gió thổi mơn man, mang theo hương vị mằn mặn.
Nhã Lam khoác trên người một chiếc váy maxi mỏng, chân trần bước dọc bãi cát. Ánh nắng cuối ngày chiếu lên làn da trắng hồng khiến cô càng nổi bật giữa cảnh sắc lãng mạn.
An Dương đứng cách cô vài bước, ánh mắt sắc sảo như dán chặt vào bóng dáng mảnh mai ấy.
“Lại đi một mình?” — Giọng anh trầm thấp vang lên sau lưng cô.
Cô xoay người, định nói điều gì đó thì anh đã bước nhanh đến, siết chặt eo cô, kéo cô sát vào n.g.ự.c mình.
“Hoàng hôn đẹp thật…” — Cô cười nhẹ.
“Không đẹp bằng em.” — Anh thì thầm, cúi đầu hôn lên cổ cô, bàn tay siết nhẹ vòng eo nhỏ nhắn.
“An Dương… đây là bãi biển…” — Cô run nhẹ, mặt đỏ bừng.
“Chỉ có anh và em. Khu bãi biển riêng này… anh bao trọn chỉ vì em.” — Giọng anh khàn khàn, đầy bá đạo nhưng dịu dàng.
Nói rồi, anh cúi xuống hôn lên môi cô, một nụ hôn sâu, cuồng dại và đầy chiếm hữu.
Bàn tay An Dương vuốt dọc từ cổ xuống thắt lưng, luồn vào bên trong lớp váy mỏng. Trong phút chốc, chiếc váy bị kéo tuột, rơi xuống bãi cát trắng mịn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhã Lam chỉ kịp thở gấp, chưa kịp phản ứng thì An Dương đã nhấc bổng cô lên, đặt cô xuống tấm thảm lót sẵn dưới bóng dừa, ngay sát mép sóng biển.
“Anh… anh thật sự muốn…” — Cô lắp bắp, giọng run run.
“Muốn.” — An Dương ghé sát, khẽ cười, ánh mắt rực lửa đam mê.
“Anh muốn yêu em ngay tại đây, dưới ánh hoàng hôn này… để nơi này mãi mãi ghi dấu chúng ta.”
Không một chút chần chừ, anh cúi xuống phủ lấy cơ thể mềm mại của cô, môi anh lướt trên từng tấc da trắng mịn, để lại những dấu hôn nồng cháy.
Rồi anh đẩy mạnh vào cô — cú va chạm sâu và mạnh mẽ khiến cô bật tiếng rên khe khẽ, vòng tay quấn chặt cổ anh theo bản năng.
“An Dương… chậm thôi…” — Cô thở dốc.
“Không thể…” — Anh khàn khàn, nhịp thúc càng lúc càng nhanh, mạnh, từng cú nhấn như muốn hòa cơ thể hai người làm một.
“Em là của anh… của riêng anh… nơi này là kỷ niệm của anh và em.” — Giọng anh vang lên bên tai cô, vừa bá đạo vừa dịu dàng.
Tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng sóng biển, tiếng thở gấp đan xen tiếng da thịt va chạm — một bản giao hưởng mê đắm của đam mê và tình yêu.
Khi kết thúc, An Dương ghì cô chặt vào ngực, mồ hôi thấm ướt trán anh, nhưng ánh mắt lại dịu dàng, sâu lắng.
“Anh đã nói rồi, Nhã Lam…” — Anh thì thầm, hôn nhẹ lên trán cô.
“Em là vợ anh. Suốt đời này, chỉ được yêu, chỉ được run rẩy, chỉ được khóc và rên dưới thân anh.”
Hoàng hôn đó… biển, gió và cát… tất cả đều chứng kiến một tình yêu điên dại, cuồng si, nhưng cũng nồng nàn và bất tận.