Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Hạ Kiệt có chút rối rắm, không ngờ cô gái này lại dám liều mạng như vậy, điều này khơi gợi trong lòng hắn sự hứng thú mới mẻ.
Hạ Kiệt nhẹ nhàng tiếp đất bước tới ngồi xuống bên cạnh Tịnh Sa: “Chậc, chắc đau lắm phải không? Chảy nhiều ma.ú thế kia cơ mà!”
Anh ta đưa tay quệt một vệt m.á.u đang chảy ra trên cánh tay bị gẫy của cô đưa lên miệng, hé môi ngậm lấy: “Thật ngọt ngào!”
Tịnh Sa đã đau tới thở cũng khó khăn rồi, nhìn thấy anh ta như vậy lập tức mất đi ý thức.
Hạ Kiệt mỉm cười, đưa tay muốn bế Tịnh Sa lên. Động chạm này lại cành khiến cánh tay trái đã gãy lòi xương của cô chảy ra một dòng má.u tươi.
"Này..." Tuấn Khang lao ra khỏi cửa, vừa hay nhìn thấy Hạ Kiệt đang “vần vò” Tịnh Sa cả người đầy máu. Hắn luống cuống tay chân chạy tới, trong mắt thoáng qua một tia kinh hoàng. “Thế này là thế nào…”
Phản ứng của Tuấn Khang liền khiến Hạ Kiệt giật mình, chơi với nhau từ bé nên dường như anh ta đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Hạ Kiệt liếc nhìn Tịnh Sa, cuối cùng thả cô lại nguyên chỗ cũ. Cả người đầy má.u tanh bước tới trước mặt Tuấn Khang, vỗ vai hắn: “Cô ấy rất gan dạ, dám liều mình lao xuống như này, tớ xin rút. Cậu nên trân trọng, nếu không thích, nói 1 tiếng tớ sẽ tới đón. Hợp gu tớ!”
Khóe miệng Tuấn Khang hơi cong, nhưng không phải là cười, hắn đi thẳng đến chỗ Tịnh Sa hai đầu lông mày cau chặt, con ngươi sắc bén khóa chặt cơ thể tàn tạ của cô gái đang nằm trên mặt đất, khi nhìn tới những vết má.u tươi trên người cô, đáy mắt lập tức trở nên tối tăm.
Chỉ mới tiếp xúc có một chút đã khiến một người như Hạ Kiệt lên tiếng bênh vực? Bản lĩnh gớm nhỉ? Cả người hắn toát lên một vẻ hung ác, đôi tay nắm chặt thành quyền, tức giận rút điện thoại ra gọi cấp cứu.
***
6 tháng sau.
Mùa Đông ở thành phố A tới muộn hơn mọi năm, nhưng vì cánh tay từng bị thương nên mỗi khi trái gió trở trời Tịnh Sa đều rất đau buốt.
Đã 6 tháng trôi qua cô không về nhà, 3 tháng trước khi lành vết thương Tuấn Khang đã đưa cô tới nơi này để chăm sóc một người đàn ông bị liệt chân.
6 tháng cô vờ như mình bị mất trí nhớ sau cú rơi đó, hắn cũng chưa từng nhắc lại chuyện bắt cô tiếp khách càng không có ý để cô rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tịnh Sa đóng vai một người mất trí, quên luôn cha của mình. Ngàn vạn lần cô muốn cầm chiếc điện thoại trước mặt lên gọi cho cha, nhưng lại bỏ xuống, vì cô biết hắn vẫn luôn giám sát, nếu mình làm như vậy, trò chơi đó sẽ lại lặp lại, cô có chạy cũng không thoát.
Nói một chút về người đàn ông bị liệt. Anh ấy có tới 7-8 phần giống Tuấn Khang, Tịnh Sa không biết tên cũng chẳng nghe ai nhắc. Hai người sống tại một ngôi nhà nhỏ nằm giữa cánh đồng hoa,vây xung quanh là hàng rào dây thép gai có biển cảnh báo điện.
Người này rất trầm lặng, nhưng là một người đàn ông dịu dàng. Thích ăn món do Tịnh Sa nấu, mọi sinh hoạt đều một mình cô lo liệu, ngoại trừ việc tắm rửa.
Đôi khi, Tịnh Sa còn thán phục và hâm mộ anh ấy lắm, tuy liệt chân nhưng có thể ngồi trước màn hình máy tính điều khiển cuộc họp, giao lưu kiến thức với bạn bè khắp nơi. Vẻ đẹp trai ấy, tài năng có thể khiến rất nhiều người phụ nữ bất chấp việc anh bị liệt mà sẵn lòng yêu.
Tịnh Sa đứng một bên mắt không chớp nhìn, tuy cô không được học hành đầy đủ chẳng hiểu gì nhưng vẫn rất hâm mộ.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
***
Hàng tháng Tuấn Khang sẽ tới thăm em trai vào ngày thứ 7 của tuần cuối cùng. Hôm nay vừa tới cửa hắn đã bị tiếng nói cười vọng ra làm cho khó chịu.
Biết bao giúp việc đưa tới đây đã bị Quốc Bảo đánh đập đuổi đi, vậy mà 3 tháng rồi, 3 tháng Tịnh Sa tới, chẳng những không bị gì mà cảm tình của 2 người lại tốt lạ thường. Hắn thực khó chịu! Thằng em tội nghiệp này có biết đây là con gái của kẻ đáng c.h.ế.t kia không? Ai cho phép đối xử tốt như vậy?
Hắn đi vào phòng, cho dù Quốc Bảo không có ý muốn hành hạ cô, hắn cũng sẽ không cho cô sống tốt!
"Đi theo tôi!" Thanh âm lạnh lùng, không mang theo chút hơi ấm nào, thân ảnh cao lớn đứng ở cửa phòng khách nhìn chằm chằm Tịnh Sa đang vui vẻ cười mà quát: “Đi!”
Hắn như một con thú hoang dũng mãnh, ánh mắt lạnh lẽo: “Điếc à?”
Nhớ tới bản thân vẫn đang lừa hắn là mình mất trí, Tịnh Sa thản nhiên cụp mắt đứng bất động.
“Anh đâu phải chủ của tôi,”
Câu nói vừa rồi của Tịnh Sa khiến hắn càng thêm không vui: "Thế nào? Muốn ch.ết phải không?"