Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vất vả lắm hắn mới dẫn dụ được cha con Tịnh Sa vào cạm bẫy, còn chưa được nếm khoái cảm trả thù, sao có thể dễ dàng buông tha?
Tịnh Sa dương mắt nhìn người đàn ông trước mặt so với người trong ký ức trước kia như hai kẻ hoàn toàn khác nhau, không còn là sự phân biệt chủ tớ, chỉ có cừu hận lấp trời.
Nhớ tới nỗi đau xương gãy thịt nát của lần ngã lầu trước, Tịnh Sa bất giác run lập cập, rụt vai, cúi thấp đầu cố tỏ ra hèn mọn. “Ông chủ, tôi đang chăm sóc cho anh Bảo!”
Hắn rất yêu quý người em trai này, cho dù hắn hung bạo nhưng với em trai mình lại vô cùng chiều chuộng. Trịnh Tuấn Khang nhìn Quốc Bảo khẽ nói: “Em nghỉ ngơi đi, đừng gắng sức quá!”
Nói rồi hắn quay sang Tịnh Sa: “Cô chuẩn bị một chút rồi đi cùng tôi.”
Thấy cô vẫn đứng trơ ra, Tuấn Khang liền quát: “Mau!”
Tịnh Sa giật mình liền chạy khỏi phòng.
Quốc Bảo thở dài: “Cô ấy…”
“Em không cần nói gì, loại người như cô ta không xứng được yêu thương!” Tuấn Khang ngắt lời Quốc Bảo rồi rời khỏi phòng.
“Anh sẽ hối hận cho coi!” Quốc Bảo nói vọng theo.
Hắn sẽ không hối hận, tại sao hắn phải hối hận? Thấy cô thống khổ đau đớn, không phải là mục đích của hắn hay sao?
Chiếc xe phóng vụt đi mang theo Tịnh Sa rời khỏi căn biệt thự hướng về phía thành phố đông đúc. Mấy tháng rồi đóng giả làm một người mất trí nhớ dường như cũng khiến Tịnh Sa lãng quên vài điều. Cô âm thầm rà lại vài điểm mấu chốt trong kế hoạch thoát thân, âm thầm tính toán từng bước đi một.
Qua vài lần Tuấn Khang có kể rằng, cha cô đang làm công nhân cho công ty của hắn. Nhưng sau khi thấy cô vẫn tảng lờ, triệt để diễn như một tờ giấy trắng, chẳng có bất cứ mối quan hệ nào thì hắn cũng thôi không nhắc tới nữa? Tịnh Sa cũng đã tự an ủi rằng ông ấy đang sống khá ổn, bởi chừng nào Tuấn Khang còn mối hận khó hiểu kia chưa đòi hết, chừng đó hắn sẽ không buông tha cho hai người, như vậy cha cô vẫn sẽ không sao.
Xe dừng tại sảnh của Trịnh Gia. Tuấn Khang xuống xe đi thẳng vào trong. Hắn không có thói quen chờ đợi ai, kể cả việc Tịnh Sa có thể bắt lấy cơ hội để chạy đi. Chỉ là hắn biết cô không dám, cho dù có không mất trí cũng chả có lá gan đấy.
Tịnh Sa vội mở cửa xuống xe theo Tuấn Khang đi vào, lúc ngang qua góc ngoặt, người đàn ông mặc đồ dọn vệ sinh khiến cô chú ý.
Đó là Uông Chẩm, cha của cô.
Mắt Tịnh Sa đỏ lên, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhói, mỗi bước chân đều nặng như đổ chì.
Cô ả nhân viên chảnh chọe còn đang bắt bẻ ông ấy lau chỗ này bẩn chỗ kia không sạch. Uông Chẩm chỉ có cúi thấp đầu lặp lại câu xin lỗi.
“Cô đau lòng à?” Tuấn Khang bất ngờ dừng bước cúi đầu hỏi.
Tịnh Sa ngước nhìn, cười nhạt đáp: “Đúng vậy. Ai tôi cũng sẽ đau lòng!”
Sắc mặt tái nhợt của cô khiến hắn giật mình, thậm chí có một chút thương tiếc thoáng qua trong lòng. Suy nghĩ này khiến Tuấn Khang cực kỳ khó chịu và bực bội.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dường như muốn chứng minh điều gì, khóe miệng hắn nhếch lên vẽ ra nụ cười tàn nhẫn. Bước vào thang máy đi thẳng lên phòng của mình. “Tôi cho cô 3 phút lên gặp tôi tại phòng 51!”
Tịnh Sa hoảng sợ quên luôn niềm xúc động khi nãy mà vội vàng đẩy cánh cửa thang bộ thoát hiểm cắm đầu chạy lên. Cô biết tính cách của người đàn ông này, trái với hắn không chỉ cô mà ngay cả Uông Chẩm cũng không được yên.
Cả người Tịnh Sa đẫm mồ hôi, thở hổn hển tới bàn thư ký, còn chưa kịp lên tiếng, anh chàng đó đã cướp lời: “Cô vào mau đi!”
Tịnh Sa cảm thấy quái lạ ánh mắt của người đàn ông đó nhưng cũng không nán lại lập tức đi vội về phía cánh cửa treo tấm biển tên tổng giám đốc mà bước vào.
Giống như một gã thợ săn đang chờ con mồi sa lưới, thân ảnh của Tịnh Sa vừa lộ sau cánh cửa, ngay lập tức đã bị Tuấn Khang tóm lấy ném lên sô pha gần đó.
Dù cho thời gian qua Tịnh Sa phải vất vả nên sức khoẻ có tốt hơn nhưng cũng chẳng thể tránh được sự choáng váng sau cú ném chuẩn xác ấy.
“Dám quyến rũ cả em trai tôi? Cô to gan nhỉ?”
Tịnh Sa hổn hển thở, vẫn duy trì tư thế nằm, vạt áo sơ mi bị lật lên, chiếc bụng phẳng nõn nà phập phồng lộ ra ngoài, đôi chân thon dài ẩn sau chiếc quần âu, thậm chí cũng có thể tưởng tượng ra cảnh xuân ẩn bên dưới.
Cô mù mờ hỏi: “Ai quyến rũ ai?”
Nét mặt cô mờ mịt không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Kể từ khi hắn xuất hiện, chỉ số IQ của Tịnh Sa rõ ràng đã tụt giảm.
Mà Tịnh Sa càng ngốc như vậy trong mắt Tuấn Khang lại chẳng khác gì cố tình diễn trò, mù mờ khơi gợi dục vọng của hắn thức tỉnh, điều này khiến cảm xúc của hắn càng thêm u ám.
[Con mẹ nó! Chả nhẽ là vì mình đã lâu không gần phụ nữ hay sao? Cô ta mới chỉ tuỳ tiện nằm như kia mà đã rục rịch động đậy rồi!] Tuấn Khang thầm rủa.
Hắn tức giận bước tới thô bạo lôi thốc Tịnh Sa dậy, cười khinh bỉ: "Cô đừng hòng dụ dỗ được tôi, mau thay đồ!"
Tịnh Sa nhận túi giấy, bên trong là một chiếc váy dạ hội màu đen, còn có cả nội y. Cô đỏ mặt cầm vào nhà vệ sinh, cũng chẳng hỏi hắn để làm gì.
Tịnh Sa nhìn mình trong gương, thật xinh đẹp, bộ váy cúp n.g.ự.c màu đen ôm sát, khéo léo khoe ra mọi ưu thế của cơ thể. Cô bất giác mỉm cười. Kể từ khi Uông Gia phá sản, từ cô công chúa được Uông Chẩm nâng niu biến thành đứa osin theo giờ, còn bị buộc phải giả mất trí để bảo vệ cho cha và bản thân. Lâu lắm Tịnh Sa mới được có cảm giác bản thân được yêu chiều thế này.
Cho dù chỉ là tạm bợ, lòng cô cũng đôi chút được an ủi. Nghĩ đến cha, cô càng phải cố gắng.
Tịnh Sa tự động viên bản thân rồi ra ngoài, vừa tới cửa, một sức lực khổng lồ đột nhiên bắt lấy cổ tay cô, hung hăng dùng lực, giây kế tiếp, thân thể cô bị ôm cứng lại, tay ép giơ lên đỉnh đầu, đau sái cả bả vai.
"Buông tôi ra!" Tịnh Sa giãy giụa, người đàn ông ở trước mắt y như con thú dữ đáng sợ, mặc cho cô cố vùng vẫy cũng chả thoát được.
Tuấn Khang nhíu mày, cô càng hoảng sợ, thì sự giễu cợt trong mắt hắn càng mạnh, nhìn bộ dáng của cô, hắn thật chỉ muốn hung hăng chà đạp.
“Quả nhiên tâm cơ rất sâu, nhưng dù gì tôi cũng sẽ không buông tha cho cô đâu!” Xem cô giả mất trí tới bao giờ. Hắn nhìn đôi mắt thuần khiết của cô, đáy lòng vẫn nổi lên tia áy náy, không nhẫn tâm vấy bẩn.
Cơ mà... tầm mắt vừa hay rơi vào cảnh đẹp trước n.g.ự.c cô, đường cong quá đỗi xinh đẹp khiến hắn không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, yết hầu trượt lên xuống, xúc động đến mức rất muốn ôm chặt vào lòng.