Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả người Tịnh Sa tê dại, xụi lơ trong n.g.ự.c người đàn ông hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu, cũng quên đẩy anh ra. Kể từ khi gả cho anh, anh chưa từng hôn cô dịu dàng như thế. Nụ hôn này cho cô cảm giác mình được yêu, được nâng niu, trong lòng bất giác nảy sinh chút lưu luyến dịu dàng này.
Trịnh Tuấn Khang hài lòng, buông Tịnh Sa ra, sắc mặt cô đỏ bừng lúng túng bị hắn xoay trực diện về phía ống kính: “Thật ngại quá, khiến mọi người chê cười rồi!”
"Tổng giám đốc Trịnh, đây là bạn gái của anh sao?” Một phóng viên đeo thẻ vip tận dụng cơ hội vội hỏi.
"Đây... ừm, là vợ sắp cưới của tôi!" Hắn liếc người phụ nữ trong n.g.ự.c trả lời.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Ngài có thể tiết lộ quý danh phu nhân không?”
“Cô ấy… tên Uông Tịnh Sa, hiện tại làm giúp việc của nhà họ Trịnh!”
“Ồ!” Đám đông ngạc nhiên ghé tai nhau bàn luận. “Thì ra vậy!”
Có kẻ hâm mộ, có kẻ ghen ghét, nhiều hơn cả là sự khinh thường một người đàn bà thấp hèn dùng thủ đoạn để trèo cao. Không khó để tưởng tượng được những gì bọn họ sẽ đưa lên báo, càng xằng bậy càng nổi bật cho mà xem.
Nước cờ này của hắn thật cao siêu.
Tịnh Sa mím môi, đầu cô như sắp nổ tung, bàn tay Tuấn Khang đặt bên eo ngầm đe doạ. Hắn tỏ vẻ lúng túng nhìn đám người trước mặt: “Mọi người đừng vội suy diễn, Sa Sa là người phụ nữ tuyệt vời, có nhân phẩm tốt nhất trong số phụ nữ tôi từng gặp, khiến tôi không rời không bỏ nổi dù chỉ một phút!”
"Tổng giám đốc Trịnh thật si tình, cô Tịnh Sa đúng là có phước nha!" Tiếng nịnh hót vang lên.
Hắn ôm cô cúi đầu bước đi: “Xin phép, nhớ chọn ảnh vợ chưa cưới của tôi đẹp vào nhé!”
Mỗi bước đi của Tịnh Sa như dẫm trên bùn nhão, nặng nề và nhơ nhớp, lòng đầy bế tắc, khổ sở, thì ra hắn thực sự hận cô nhiều đến vậy! Rốt cuộc là do đâu?
Tịnh Sa cứ thế trở thành tâm điểm của buổi tiệc, là thỏi nam châm thu hút tất cả sự đố kỵ của đám phụ nữ, là đoá hoa hút ong bướm của lũ đàn ông thiếu đứng đắn. Trịnh Tuấn Khang bỏ cô lại đó rồi biến mất, có nữ phục vụ đi qua còn ngứa mồm đá xéo một câu: “Cô ngu thật, với thân phận của chúng ta còn đeo bám tới đây để rước nhục à.”
Tịnh Sa không trách cô ấy, suy cho cùng người ta nói không có sai. Cô thất thểu đi về phía quầy rượu, đắn đo chốc lát chọn một ly nước cam, nhấp một ngụm vẫn thấy miệng đắng chát. Cô chua xót cười bước về phía ban công. Sau tấm rèm tím là cả một bầu trời đêm yên bình, gió lạnh nhưng không khiến cô rét run mà càng giúp đầu óc thanh tỉnh.
“Chào cô em!” Tiếng nói đột ngột từ phía sau khiến Tịnh Sa giật thót tim.
Hạ Kiệt vòng hai tay trước n.g.ự.c đứng cạnh tấm rèm, trong tay cầm ly rượu sâm banh, ánh mắt chứa chan sự nhớ mong. Không nhầm đâu, chính là sự nhớ mong.
Từ lúc Tịnh Sa xuất hiện ở buổi tiệc, anh ta chưa từng rời mắt khỏi người cô, kể từ sau tai nạn đó, Tuấn Khang đã giấu biệt Tịnh Sa đi, Hạ Kiệt đã tìm rất lâu nhưng chưa từng thấy. Vậy mà hôm nay, cô cùng người đàn ông đó xuất hiện lại với tư cách vợ sắp cưới. Nhưng từ tận đáy lòng Hạ Kiệt biết, đây chỉ là một trò đùa, trò đùa nguy hiểm mà Tuấn Khang đang dựng lên để trêu đùa người phụ nữ này.
Hạ Kiệt có chút đắn đo. Nếu như anh ta không nhìn thấu sự đau khổ trong mắt Tịnh Sa, thì có lẽ anh ta không phiền lòng đến vậy.
Mẹ kiếp, từ bao giờ anh ta lại trở nên yếu đuối thế này?
Không nhẫn tâm thấy Tịnh Sa đau khổ, lòng anh ta sẽ đau.
Tịnh Sa nhận ra Hạ Kiệt, chỉ cười nhạt cũng không đáp lại. Giờ đây lòng cô đang mỏi mệt, nếu không vì cha, có lẽ cũng sẽ từ đây nhảy xuống nếu bị làm nhục, nhưng giờ cha cô đang phải làm một nhân viên vệ sinh, từ một người đàn ông thành đạt, sau cái c.h.ế.t của mẹ cô liền suy sụp, còn bị hãm hại đến nước này, cô không thể bồng bột nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tránh đi ánh mắt nóng rực của Hạ Kiệt, Tịnh Sa bâng quơ hỏi: “Anh có biết vì sao giám đốc Trịnh lại hận cha con tôi đến thế không?”
Hạ Kiệt thở dài, câu nói đầu tiên Tịnh Sa dành cho mình lại là hỏi về người đàn ông khác, anh ta cười gượng, giơ ly rượu trong tay lên, nhấp một ngụm: “Cô không biết sao?”
Tịnh Sa lắc đầu.
“Cha cô uống say, chặn đầu một chiếc xe cấp cứu, người ở trong xe lúc bấy giờ là người thân của Tuấn Khang!”
“Là anh Quốc Bảo?” Tịnh Sa thốt lên.
Hạ Kiệt nhìn phản ứng kích động của cô, cau mày: “Cô gặp Quốc Bảo rồi!”
Tịnh Sa gật đầu, nhắc đến Quốc Bảo lòng lại thoáng qua chút bình an, khoảng thời gian ở bên anh ấy đã tiếp thêm cho cô nghị lực để sống tốt hơn.
Biến hoá trên gương mặt Tịnh Sa khiến Hạ Kiệt nở nụ cười nguy hiểm, anh ta bắt lấy cánh tay cô bóp chặt: “Đi cùng tôi, tôi sẽ giúp em thoát khỏi Tuấn Khang!”
“Buông ra!” Tịnh Sa vung tay, ly nước cam va vào tường vỡ toang, mảnh sắc bật lại găm thẳng vào cổ tay cô, m.á.u xối ra khiến cả hai người sững sờ.
“Em đần sao? Lần nào cũng tự tổn thương chính mình!” Hạ Kiệt tức giận bế ngang cô lên, tay Tịnh Sa giữ miệng vết thương, mặt tái mét đành mặc anh ta bế ra đi xuyên qua đám đông.
“Đứng lại!” Tuấn Khang nhìn cô vợ hờ bị người đàn ông khác ôm ngang nhiên đi giữa phòng tiệc liền tức không chịu nổi, bỏ cả đối tác đuổi theo: “Cô quên cảnh báo của tôi rồi, biết đây là đâu không?"
Nghe tiếng quát Hạ Kiệt liền dừng bước, nhìn Tịnh Sa thở dài: “Cô ấy mệt tớ đưa về trước, cậu cứ tiếp tục đi!”
“Tịnh Sa!” Tuấn Khang quát lớn: “Cô điếc sao?”
Tịnh Sa nhất thời rét run giãy dụa muốn tụt xuống. Trong lòng Hạ Kiệt có chút không vui, càng thêm dùng sức ôm chặt lấy cô. Hôm nay cô đang là tiêu điểm của buổi tiệc, thật không muốn lại dính líu tới một tin đồn khác.
"Tớ…" Hạ Kiệt vừa muốn nói đã bị Tuấn Khang cắt ngang: “Cậu im đi!”
Hạ Kiệt thở dài thả Tịnh Sa xuống, cô chậm rãi bước về phía Tuấn Khang, hắn nhướng mày nhìn Hạ Kiệt: “Cô ấy không phải thứ đồ chơi của cậu đâu!"
“Cậu đang nói chính mình à?” Hạ Kiệt nhếch miệng cười châm chọc, anh ta cũng là đàn ông, sao lại không nhận ra ý định của hắn.
“Tôi mệt rồi chúng ta về nhà được không?” Tịnh Sa ghé vào bên tai hắn, ngữ điệu như đang cầu xin.
Bàn tay hắn mập mờ đặt ở eo của cô, nhè nhẹ vuốt ve, "Được! Để xem đêm nay tôi dạy dỗ em như nào!"
Lời nói của hắn khiến thân thể đang run rẩy của Tịnh Sa cứng đờ, cô nhìn Hạ Kiệt chỉ thấy trong mắt anh ta sự tức giận. Hai người đàn ông này, dù là ai cũng đáng sợ như nhau.
Tịnh Sa cụp mắt cúi đầu: “Vâng!”
Trịnh Tuấn Khang hài lòng ôm người rời đi.
Hạ Kiệt ở phía sau nở nụ cười quỷ quyệt. Thì thầm: “Nghe nói Hứa Tuệ Linh đã tỉnh, càng ngày cậu càng chơi ngông rồi!”