Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm tôi 15 tuổi, một chuyện khiến tôi đau khổ tột cùng đã xảy ra.
Chị gái tôi 18 tuổi, sắp bị cha tôi gả bán cho gã què ở làng bên.
Ngày đó tôi vừa tan học, Tiểu Hồng hàng xóm chạy đến nói với tôi: "Ngô Nữ, cậu mau về nhà xem đi, cha cậu định gả chị cậu cho gã què ở làng bên, cái tên đó không phải hạng tốt lành gì đâu."
Tôi biết gã què đó, tính tình hung bạo, thích bạo lực gia đình, từng đánh đuổi hai bà vợ, tuổi có lẽ còn lớn hơn cả cha tôi.
Nhưng ông ta có chút tiền, dù dân làng đều nói số tiền đó không rõ nguồn gốc nhưng cha tôi lại cảm thấy số tiền đó rất thơm.
Tôi vội vàng chạy về nhà.
Gã què nghênh ngang ngồi ở ghế chính, cha tôi cười xòa ngồi bên cạnh.
Chị tôi cúi đầu, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh cửa, ngón tay vặn xoắn mạnh, các khớp ngón tay đều trắng bệch.
"Này lão Ngô, con gái ông không được rồi, trên mặt có một mảng lớn như cứt ruồi, nhìn ghê tởm làm sao."
Chị tôi trông rất đẹp, chỉ là trên mặt có một vết bớt màu đỏ lớn, điều này khiến chị ấy luôn rất tự ti.
"Chân tôi không tốt, đó là vì sau này bị xe tông, không ảnh hưởng đến ngoại hình con cái.”
"Con bé không được rồi, sau này lỡ đâu di truyền lên mặt con tôi, tôi không thể chịu nổi nỗi nhục nhã này.”
"Tôi hỏi bác sĩ rồi, cái này không di truyền."
Cha tôi giật tóc chị tôi, ép chị ấy ngẩng đầu: "Ông xem, Chiêu Đệ không xấu, hơn nữa, con bé mới 18."
Gã què nhe răng, vẫn lắc đầu.
Tôi thấy những giọt nước mắt tủi nhục lăn dài trên má chị tôi.
Tôi há miệng cắn vào tay cha tôi, cha tôi sợ hãi vội vàng buông ra.
Tôi đứng che trước chị tôi, giận dữ mắng gã què: "Không tự tè ra một bãi mà soi gương đi, ông là cái thá gì?"
Cha tôi giơ tay định tát tôi, bị tôi dùng đầu húc vào bụng, suýt chút nữa khiến ông ta ngã lộn.
"Con tiện nữ, mày dám làm phản à."
Cha tôi mất mặt trước mặt người ngoài thì vớ lấy chổi định đánh tôi, tôi kéo chị tôi chạy đi.
Bây giờ tôi đã lớn, biết phải chạy đi đâu để tránh những trận đòn roi tàn nhẫn của ông ta.
Tôi xông ra khỏi nhà, chạy thẳng đến nhà bác trưởng thôn.
Cha tôi sốt ruột gọi giật lại từ phía sau: "Tiện Nữ, con tiện nữ, mày về đây, mày mau về ngay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Tôi không về."
Tôi đứng trước cửa nhà bác trưởng thôn, trừng mắt nhìn ông ta đầy thách thức: "Ông mau đuổi cái tên què đó đi, đảm bảo không gả chị tôi nữa, nếu không tôi sẽ nói với bác trưởng thôn."
"Chị mày lớn lên như thế, có người chịu lấy đã là phúc khí của nó rồi."
Chị tôi bắt đầu nức nở, từ nhỏ tính cách chị ấy đã yếu đuối, bị ức h.i.ế.p giống như đ.ấ.m vào bông gòn, chị ấy chẳng hề phản kháng chút nào.
"Ông nói bậy." Tôi bắt đầu gõ cửa nhà bác trưởng thôn.
"Được rồi được rồi, tao nói bậy, tao nói bậy." Cha tôi sốt ruột xua tay: "Tao sẽ đuổi gã què đi ngay."
Tôi cứ nghĩ lần này mình đã thắng.
Nhưng không ngờ chỉ vài ngày sau, nhà tôi lại bắt đầu bày biện tiệc tùng.
Và chị tôi lại sắp phải gả cho cái tên què đó.
"Chị, tại sao chị lại đồng ý với họ?"
Tôi kéo tay chị tôi: "Chúng ta đi tìm bác trưởng thôn, ông ấy nhất định sẽ đứng ra làm chủ cho chị."
"Ngô Nữ, chị tự nguyện mà, em đừng bận tâm nữa."
Chị tôi khóc không ngừng: "Em nhất định phải học hành cho tốt, sau này thành công, đừng như chị, hiểu không?"
Tại sao lại thành ra thế này?
Sau này tôi mới biết, là cha tôi đã uy h.i.ế.p chị tôi, nếu chị không gả cho gã què thì sẽ để tôi gả cho gã què.
"Chiêu Đệ, đằng nào thì hai năm nữa em gái mày cũng 18 rồi, gã què kia cũng sẵn lòng đợi hai năm."
Cha tôi ác nghiệt nói: "Đến lúc đó, dù nó có muốn hay không thì tao cũng sẽ trói nó lại, đổ thuốc mê vào rồi khiêng nó qua đó."
Lúc đó, chị tôi quỳ xuống, đồng ý với cha tôi, bằng lòng gả sang đó.
Khi tôi biết được nguyên nhân này, chị tôi đã có thai rồi.
Tôi mang theo oán giận đi thăm chị tôi, nhưng giây phút cánh cửa mở ra, tất cả cơn giận của tôi bùng nổ ngay lập tức.
Mặt chị tôi đầy vết thương, một ngón tay còn bị vặn vẹo một cách kỳ lạ, nhìn thấy cái bụng to tướng của chị, tôi càng tức điên hơn.
Tôi kéo chị định bỏ đi.
"Ngô Nữ, bây giờ chị đã như thế này rồi, còn có thể đi đâu được chứ?" Chị tôi khẽ nức nở: "Đây chính là số mệnh của chị."
"Em không tin số mệnh.”