Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi còn muốn kéo chị đi, gã què bước ra từ trong nhà, thấy tôi thì nở nụ cười giả tạo: "Ôi, cô em vợ đến rồi, mấy tháng không gặp, càng ngày càng xinh đẹp ra đấy."

 

"Mặt chị tôi là do ông đánh phải không?" Tôi giận dữ trừng mắt nhìn ông ta.

 

Gã què cười càng trơ trẽn hơn: "Nếu cô ta có được một nửa nhan sắc của cô em vợ đây, tôi đâu nỡ đánh nó? Nếu không phải cha cô đòi tiền sính lễ ít, tôi thật sự chưa chắc đã cưới nó đâu, tôi chắc chắn sẽ đợi cô em vợ..."

 

Tôi không đợi ông ta nói hết lời, vớ lấy cái rìu bổ củi trong sân, vung lên bổ thẳng xuống: "Đợi cái mả cha nhà ông..."

 

Cái chân què của gã què lập tức được tôi "chữa khỏi", ông ta chạy nhanh hơn cả thỏ.

 

Đương nhiên, tôi sẽ không thật sự c.h.é.m ông ta, tôi biết làm người ta bị thương là phạm pháp.

 

Mỗi nhát rìu của tôi đều rơi vào đồ vật phía sau ông ta, đồ đạc trong nhà ông ta bị tôi đập nát tan tành.

 

Cuối cùng gã què trốn trong góc, liên tục van xin: "Em vợ, không không không, em gái nhỏ, tha cho tôi đi, tôi đảm bảo sẽ không bao giờ đánh chị cô nữa, tôi đảm bảo sẽ đối tốt với cô ấy."

 

"Nếu ông còn dám động đến một sợi lông trên người chị tôi."

 

Tôi bổ mạnh cái rìu xuống bàn nhà ông ta: "Tôi thà liều cái mạng này, cũng phải cùng ông đồng quy vu tận."

 

Khi rời khỏi nhà chị tôi, tôi thầm thề nhất định phải cố gắng học hành, nhất định phải làm nên sự nghiệp, nhất định phải thoát khỏi bàn tay ma quỷ của cha tôi, có một cuộc đời của riêng mình.

 

Nhưng học tập đối với tôi bây giờ, là một việc vô cùng khó khăn.

 

Nhiều năm sau, tôi đã đi chụp chiếu não, khi tôi bị Ngô Hâm đạp xuống ao bùn, vì thiếu oxy nghiêm trọng nên não tôi đã bị tổn thương rất lớn.

 

Thành tích học tập của tôi vẫn tiếp tục giảm sút.

 

Mà tin tức này hoàn toàn không thể giấu được cha tôi, mỗi lần có kết quả thành tích, Ngô Hâm luôn là người đầu tiên báo tin vui cho cha tôi.

 

"Cha, thành tích của Ngô Tiện Nữ lại tụt rồi, bây giờ nó đã bắt đầu đội sổ rồi.”

 

"Cha, Ngô Tiện Nữ lần kiểm tra này còn không đạt điểm qua môn."

 

Cha tôi nghe được tin này, luôn lập tức sai mẹ tôi đi mua một con gà quay, cùng Ngô Hâm ăn mừng.

 

"Còn hai năm nữa Ngô Tiện Nữ sẽ 18 tuổi rồi.”

 

"Làng trước có một gã già độc thân, nhà ông ta có mấy trăm nghìn tệ đấy, mày yên tâm, đến lúc đó, tao nhất định sẽ giới thiệu cho mày.”

 

"Mày trông đẹp hơn chị mày, nhất định có thể đòi được một giá tốt."

 

Mắt cha tôi nhìn tôi sáng lên màu xanh, như thể ông ta đang nhìn thấy những tờ tiền biết đi vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi dốc hết sức lực nhưng dây gai cứ đứt ở chỗ yếu nhất.

 

Kết quả thi cấp hai của tôi chỉ đủ để vào một trường nghề, con đường tương lai của tôi dường như bị cắt đứt ngay lập tức.

 

"Ngô Tiện Nữ, đây không phải là tao không cho mày đi học."

 

Cha tôi cầm bảng điểm của tôi: "Là do mày tự không có chí khí.”

 

"Mày chỉ có cái số hèn mọn, còn muốn quạ hóa phượng hoàng à?”

 

"Tranh thủ bây giờ mau ra ngoài làm công hai năm đi.”

 

"Đến lúc đó thằng anh mày cũng tốt nghiệp cấp ba rồi, nếu có thể lên đại học thì là tốt nhất, không được thì sẽ tìm cho mày một nhà chồng, đòi thêm chút tiền sính lễ, cũng có thể xây nhà mới cho thằng anh mày."

 

Số phận của tôi thật sự là như vậy sao?

 

Tôi chắc chắn không cam lòng.

 

Ngô Hâm đi học cấp ba rồi, cha tôi đã bỏ ra mấy chục nghìn tệ để mua cho nó một suất vào trường cấp ba.

 

Còn cha tôi đã nhờ người, sắp xếp chuyện đi làm công cho tôi.

 

Trong thời gian này, thường xuyên có một gã đàn ông trung niên già nua, trông có vẻ biến thái đến nhà tôi chơi.

 

Mỗi lần ông ta đến, mắt cứ dán chặt vào tôi, đôi khi còn đưa tay sờ mó tôi vài cái.

 

Lần đầu tiên, tôi cứ nghĩ là hiểu lầm, không nói gì mà chỉ trừng mắt nhìn ông ta vài cái.

 

Không ngờ, ông ta lại túm lấy m.ô.n.g tôi: "Không nhìn ra đấy, mày gầy thế mà m.ô.n.g cũng khá là..."

 

Tôi không nghĩ ngợi gì, giơ tay tát một cái, ngay sau đó túm lấy cây giặt đồ, xông tới đập túi bụi vào người ông ta.

 

“Ối giời ơi, g.i.ế.c người rồi, lão Ngô, ông còn quản không đấy!”

 

Ông ta giơ tay lên che mặt, bị tôi vung gậy đập trúng ngón tay, đau đến nỗi nhảy dựng lên.

 

Cha tôi từ trong nhà chạy ra, đẩy mạnh tôi ra.

 

“Đồ tiện chủng, mày muốn c.h.ế.t à, ông ấy là chồng mày đấy.”

 

Chồng ư? Tôi còn chưa đủ 18 tuổi, cha tôi đã bán tôi rồi sao?