Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 12: RA MẮT LỤC GIA, EM CHỈ ĐƯỢC PHÉP Ở BÊN TÔI

“Cuối tuần này, em đi với tôi.”

Lục Thần đột ngột nói trong lúc Hạ An đang cố tập trung chỉnh tài liệu.

“Đi đâu?”

“Lục Gia – ra mắt.”

Cây bút trong tay cô rơi xuống.

“Anh nói gì cơ?”

“Em không nghe nhầm đâu.”

Anh khẽ cúi người, thì thầm sát tai cô:

“Em đã là người phụ nữ của tôi, tôi không có thói quen giấu giếm. Người nhà tôi cần biết em là ai.”

“Nhưng… em đâu phải vợ anh. Chúng ta còn chưa—”

“Vậy thì để tôi làm rõ điều đó luôn. Em là người phụ nữ duy nhất tôi công nhận.”

Giọng anh dứt khoát. Không chút do dự.

Chiều thứ bảy, tại Lục Gia

Căn biệt thự rộng như một toà lâu đài cổ kính, cổng sắt tự động mở ra, hai bên đường dẫn vào là hàng cây anh đào cao vút đang nở rộ trái mùa – được bảo dưỡng bằng hệ thống sinh học đặc biệt, sang trọng và tinh tế đến từng chi tiết.

Hạ An nắm chặt tay, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Lục Thần thấy vậy, siết nhẹ tay cô.

“Đừng lo. Chỉ cần nhớ một điều… đứng cạnh tôi, em không cần cúi đầu trước bất kỳ ai.”

Vừa vào đến đại sảnh, một người phụ nữ trung niên mặc áo dài sang trọng bước ra. Ánh mắt bà ấy vừa nhìn thấy Hạ An đã khựng lại, nhưng vẫn giữ nụ cười xã giao.

“Lục Thần, đây là…?”

“Là Hạ An. Người con chọn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Người phụ nữ ấy chính là phu nhân Trịnh – mẹ ruột Lục Thần, người nổi danh là khắt khe và xem trọng dòng dõi hơn bất kỳ ai.

“Hạ An… Hạ gia nào?”

Bà hỏi thẳng.

“Không phải thiên kim. Chỉ là sinh viên bình thường.”

Lục Thần trả lời, giọng lạnh và đầy thách thức.

Phu nhân Trịnh thoáng giật mình, nhưng lập tức chuyển ánh nhìn sang Hạ An, nụ cười nhạt hơn:

“Cháu đến đây… với tư cách gì?”

Cô khựng lại. Ngay khi chưa kịp trả lời, Lục Thần đã kéo cô về phía mình, vòng tay ôm eo cô thật chặt.

“Là người phụ nữ của con. Và nếu có thể, là con dâu mẹ sau này.”

Không khí đóng băng.

Tối hôm đó

Sau bữa ăn đầy ngột ngạt, Hạ An bước ra khu vườn sau biệt thự, vừa hít khí trời vừa lặng lẽ lau giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Cô không khóc vì bị coi thường. Cô khóc vì không biết mình có thể đi được bao xa trong thế giới của anh – một thế giới đầy những quy tắc khắc nghiệt và ánh nhìn dò xét.

Lục Thần bước đến từ phía sau, ôm cô từ phía sau thật chặt.

“Anh xin lỗi… vì để em chịu những ánh mắt đó.”

“Em không sao. Chỉ là… em không giống những gì họ muốn.”

“Em không cần giống ai cả. Em chỉ cần là chính em. Là Hạ An mà anh muốn giữ trọn đời.”

Anh quay cô lại, cúi xuống, hôn lên môi cô thật sâu.

“Đêm nay, em ở lại.”

“Ở… đâu?”

“Phòng tôi. Và em sẽ biết… cảm giác được ‘ở lại’ bên tôi thật sự là như thế nào.”