Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 13: CẢ ĐÊM Ở LỤC GIA, VÀ LỜI TUYÊN CHIẾN THẦM LẶNG
Cánh cửa phòng khép lại phía sau, Hạ An vẫn chưa kịp lấy lại bình tĩnh. Căn phòng ngủ của Lục Thần rộng lớn nhưng lạnh lẽo, nội thất đơn giản, tông đen – xám chủ đạo, chẳng có lấy một dấu hiệu của hơi ấm phụ nữ.
Nhưng giờ đây, sự hiện diện của cô đã phá vỡ tất cả.
“Em sợ à?”
Anh khẽ hỏi, bàn tay cởi từng nút áo sơ mi.
“Sợ…”
Cô thành thật, mắt không dám nhìn thẳng. “Không phải vì ở đây, mà vì… ở bên cạnh anh, mọi thứ đều quá nhanh. Em không chắc mình chịu nổi áp lực.”
Anh bước lại gần, ngón tay nâng cằm cô lên.
“Hạ An, tôi từng nghĩ sẽ không yêu ai. Nhưng em đã khiến tôi mất kiểm soát.”
Hôn lên môi cô – lần đầu tiên trong phòng ngủ của chính anh, Lục Thần không vội vã như mọi khi. Anh hôn thật chậm, thật sâu. Tay anh luồn vào lớp váy ngủ, lướt nhẹ trên làn da trắng mịn như nhung.
“Đêm nay, không phải vì ghen, cũng không vì chiếm hữu.”
Anh thì thầm bên tai cô.
“Là vì anh muốn yêu em... đúng nghĩa.”
Tiếng rên rỉ khe khẽ vang lên giữa căn phòng tối, nơi ánh đèn vàng hắt bóng hai thân thể quấn chặt lấy nhau.
Mỗi lần anh tiến vào là mỗi lần cô run lên, không chỉ vì đau đớn hay khoái cảm, mà vì cảm xúc… quá thật.
“Lục Thần… chậm… một chút…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Không. Anh muốn em nhớ rõ... đêm đầu tiên ở Lục Gia này, em đã thuộc về anh – cả thể xác lẫn trái tim.”
Anh không chỉ làm tình, anh yêu. Từng lần ôm siết, từng cú nhấn sâu như khắc ghi cô vào trí nhớ và bản năng của anh.
Khi cả hai mệt nhoài trong vòng tay nhau, mồ hôi hòa vào nhau, hơi thở gấp gáp dần ổn định lại, Hạ An nằm cuộn tròn trong n.g.ự.c anh, bàn tay nhỏ xoa nhẹ lên n.g.ự.c anh theo bản năng.
“Ngày mai... mẹ anh có nói gì, em đừng để tâm. Đã là người của anh rồi thì chỉ cần biết... anh không buông.”
“Vậy còn cô Lâm Uyển?”
Cô hỏi khẽ, gần như thì thầm.
Anh siết eo cô lại, gằn giọng:
“Cô ta chưa từng là gì cả. Nhưng em… là tất cả.”
Sáng hôm sau
Cửa phòng vừa mở ra, phu nhân Trịnh đã đứng ngay ngoài hành lang.
Ánh mắt bà sắc như dao:
“Cô ở lại phòng Thần cả đêm?”
Hạ An chưa kịp trả lời thì Lục Thần đã bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, cơ bụng rắn chắc và ánh mắt đầy khí thế.
“Phải. Là con cho phép.”
Bà Trịnh lạnh lùng quay đi, để lại câu nói:
“Thế thì chuẩn bị tinh thần, cô gái à. Bên cạnh Thần sẽ không chỉ có mỗi một thử thách là tình yêu đâu…”
Cô cảm nhận rõ ràng — từ giờ, cuộc chiến không chỉ ở trái tim, mà còn là cả một Lục Gia thâm sâu đang chờ chực nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.