Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

TÌNH ĐẦU MÙA HẠ – CHƯƠNG 14: KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP LÊN TIẾNG THAY EM

Sau khi phu nhân Trịnh rời đi, không khí trong biệt thự như đặc quánh lại.

Hạ An ngồi trên giường, vẫn còn nghe văng vẳng lời bà:

“Bên cạnh Thần sẽ không chỉ có mỗi một thử thách là tình yêu đâu.”

Cô biết. Biết rất rõ. Nhưng khi nghe từ miệng bà ấy, lại thấy tim chùng xuống.

Cô không phải tiểu thư cao quý, không có xuất thân danh giá, lại càng không có thế lực đứng sau… cô chỉ là một cô sinh viên bình thường, đang cố giữ tình yêu mình chẳng chắc có được bao lâu.

Lục Thần thay đồ xong, quay lại giường, thấy cô vẫn ngồi thu mình như một chú mèo nhỏ.

“Em sợ rồi?”

Cô lắc đầu, nhưng mắt vẫn đỏ hoe:

“Không phải sợ... chỉ là cảm thấy mình quá bé nhỏ.”

Anh ngồi xuống, kéo cô vào lòng.

“Em có thể nhỏ bé trước thế giới này, nhưng không bao giờ được nhỏ bé trước người đàn ông của em. Hiểu không?”

Cô gật nhẹ, vùi mặt vào n.g.ự.c anh.

Anh hôn lên trán cô, rồi cầm lấy tay cô, kéo xuống phòng ăn.

Tại bàn ăn sáng Lục Gia

Không khí căng như dây đàn. Phu nhân Trịnh ngồi ở ghế đầu, yên lặng uống trà. Vài người trong họ hàng phụ trách quản lý các chi nhánh khác của Lục Thị cũng có mặt. Ánh nhìn lướt qua Hạ An như muốn soi thấu tận xương tủy.

Một người phụ nữ trung niên lên tiếng trước:

“Cháu gái này là…?”

“Là người yêu của cháu.”

Lục Thần lạnh lùng cắt ngang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Là yêu… hay chỉ là qua đường như những cô trước?”

Câu nói ấy khiến thìa trong tay Hạ An khựng lại.

Lục Thần đập mạnh muỗng lên bàn, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người.

“Từ giờ phút này, ai còn mở miệng xúc phạm cô ấy, thì chính là đang xúc phạm tôi. Còn nếu ai vẫn không hiểu rõ mối quan hệ này, tôi sẽ để người đó ra khỏi Lục Gia đầu tiên.”

Không khí ngưng đọng.

Phu nhân Trịnh vẫn không lên tiếng, nhưng ánh mắt đầy toan tính.

Tối hôm đó, tại căn hộ riêng

Cô ngồi trên ghế sofa, ôm gối, ánh mắt trống rỗng.

“Em vẫn còn nghĩ về chuyện sáng nay?”

Anh từ phía sau choàng tay ôm cô, đặt cằm lên vai.

“Anh đã bảo vệ em rồi mà… sao em vẫn thấy sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ… đến một ngày, anh phải chọn giữa em và gia đình.”

Lục Thần xoay người cô lại, siết chặt lấy eo cô.

“Vậy thì nghe cho kỹ: Gia đình có thể là m.á.u mủ, nhưng em mới là người anh lựa chọn đi cùng cả đời.”

Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào môi cô – dịu dàng, nâng niu như một món đồ dễ vỡ.

“Anh yêu em. Và yêu không phải là để em chịu tổn thương.”

Lần này, khi anh đẩy cô ngả xuống ghế, sự chiếm hữu không còn là lửa giận, mà là ngọn gió nhẹ nhàng thổi vào tim cô, xoa dịu mọi tổn thương, đốt cháy bằng nỗi khao khát chân thành.

Tay anh chạm nhẹ lên những vết hằn mỏng do lần yêu vội đêm trước, thì thầm:

“Anh sẽ bù đắp cho em... từng chút một.”